Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
n ghế lái phụ, Đường Thiếu Trác bắt đầu líu ríu: “Chậc chậc, có thể mua được một căn hộ ở khu chung cư này, người đàn ông đó coi như không tệ đấy, không tệ! Lại nói, Tiểu Thanh Thanh, cô thật sự không có ý định dựa dẫm vào anh ta sao?”
Chu Thanh Thanh không vui lườm anh một cái, quay mặt sang chỗ khác không nói lời nào. Cô không muốn Lâm Diễn nghĩ rằng cô chỉ vì điều kiện tốt của anh mà cứ bám dính không đi, cho nên mới phải chuyển ra! Mặc dù biết rằng, sau khi đi rồi thì sẽ không còn lý do gì để giữ liên lạc nữa, nhưng cứ theo đà này, bọn họ mãi mãi không thể có vị trí ngang nhau.
Đường Thiếu Trác vừa khởi động xe, vừa nói: “Được được được ~ tôi không nói nữa là được! Anh ta chính là vị thần cao quý không thể khinh thường trong lòng cô! Khiến cho tôi như thể rất tầm thường…”
Lần này trái lại, Chu Thanh Thanh nở nụ cười: “Anh vốn đã tầm thường! Công tử trăng hoa vô cùng tầm thường! Ỷ vào có chút tiền, có chút tướng mạo, một năm đổi một tá bạn gái vẫn còn thiếu! Khó trách mẹ anh vội vã bắt anh phải ổn định!”
Vừa nghĩ tới mẹ mình, Đường Thiếu Trác bắt đầu đau đầu, hai ngày trước về nhà, mẹ rất nghiêm túc nói với anh, sinh nhật bà sắp đến rồi, anh phải tặng bà một món quà khiến bà thỏa mãn, nhưng tuyệt đối không thể không có sáng tạo như trước kia – không phải quần áo hàng hiệu thì là đồ trang sức, châu báu.
Anh làm sao biết được bà muốn cái gì chứ? Nếu những người phụ nữ khác mà dám phiền toái như vậy, anh đã sớm gọi một cú điện thoại bái bai từ nay về sau không liên lạc, nhưng người phụ nữ đó lại là mẹ anh…
Vì vậy, anh nhờ người duy nhất có thể xem là bạn nữ giới – Chu Thanh Thanh – làm cố vấn. Bởi vì các bạn gái trước đây của anh, cho ý kiến không phải là hàng hiệu thì cũng là châu báu. = =
Chu Thanh Thanh tiếp tục nói: “Thật sự nghĩ mãi không hiểu, tâm tư của đàn ông các anh rốt cuộc là có cái gì! Tuy thoạt nhìn anh có được một khoảng rừng rậm rộng lớn, nhưng trong rừng rậm này, ai cũng có thể đến rồi lại đi, chẳng có một cái cây nào là thuộc về một mình anh… Có gì tốt đẹp đáng để khoe khoang chứ?”
Đường Thiếu Trác khẽ giật mình, nhìn Chu Thanh Thanh ngốc nghếch, lý luận rừng rậm lại sắc bén…
Không nhịn được mở miệng giải thích: “Nhưng mà, tôi chưa gặp được cái cây nào bằng lòng để cho một mình tôi canh giữ… Tôi không muốn chia sẻ, đành phải tiếp tục dạo chơi.”
Chu Thanh Thanh cũng trầm mặc, hồi lâu sau, cô nói khẽ: “Ừm. Trên thế giới này, không phải ai cũng may mắn tìm được cái cây mà mình nguyện ý chờ đợi cả đời, cho dù tìm được, anh cũng chưa chắc là người canh giữ mà cái cây đó vẫn chờ mong…”
Cũng như cô, và Lâm Diễn…
Anh rõ ràng chính là cái cây mà cô muốn chờ đợi, hu hu hu! Thế nhưng, cô lại phải lựa chọn rời xa… Tuy cô làm vậy ít nhiều có phần xuất phát từ ý định thăm dò: Nếu như Lâm Diễn cũng thích cô, chắc chắn sẽ giữ cô lại?… Cô đúng là một kẻ lập dị thích sĩ diện! >_<
Đường Thiếu Trác nhìn vẻ mặt Chu Thanh Thanh rõ ràng đang nhớ tới ai đó, đột nhiên cảm thấy rất ngứa mắt. Vươn tay sang vỗ vào đầu cô, tặc lưỡi cảm thán: “Không nhìn ra Tiểu Thanh Thanh còn rất có tâm hồn văn nghệ, nhưng mà, văn nghệ không thể nhét đầy bao tử… Cô ăn trưa chưa? Tiểu gia tôi sắp chết đói rồi! Trước tiên chúng ta đi ăn đã ~!”
Chu Thanh Thanh hậm hực: Tên này, phá hỏng hết cả không khí! = =
Không vui quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không ăn! Tôi no rồi!” Chưa ăn no cũng bị anh làm cho tức mà đầy bụng.
Đường Thiếu Trác mặc kệ cô, hỏi thẳng: “Muốn ăn cơm Tàu hay cơm Tây? Muốn ăn món cay Tứ Xuyên hay đồ Quảng Đông? Phố XX ở gần đây tháng trước mới mở một nhà hàng Thái Lan, tôi đã đến một hai lần, hương vị cũng không tệ lắm, hay là tới đó nhé?”
Bánh mì với sữa bò ban nãy hơn một nửa đã vào bụng cái con mèo tham ăn kia, Chu Thanh Thanh vốn chưa ăn no nghe vậy khiến cho nước bọt tăng nhanh tốc độ tiết ra: “Đồ ăn Thái Lan? Là kiểu gì?” Trước nay cô chưa ăn bao giờ!
… Vâng, thế là đã quên hết tức giận. = =
“Ừm, món Thái Lan à, chủ yếu dùng các loại gia vị nổi tiếng, đặc sắc nhất là hương vị chua cay, thực đơn có canh hải sản chua cay, canh gà nấu dừa non, bánh cá cà ri, cà ri gà, cua nướng, tôm nướng, cơm xoài nấu cà ri cua, vân vân…”
Không đợi Đường Thiếu Trác giới thiệu xong, Chu Thanh Thanh đã kéo tay áo Đường Thiếu Trác, mắt lóe sáng: “Được, tôi đi nhà hàng này!” Chỉ còn thiếu nước miếng chảy rầm rầm.
Khóe miệng Đường Thiếu Trác hơi cong lên, thật đúng là con heo ưa lừa gạt. Nếu như người đàn ông mà anh đã gặp hai lần đó là người nuôi dưỡng cô, vậy thì anh rất muốn vượt lên, chăn nuôi lâu dài! Đúng, nuôi cho béo, sau đó còn ăn được, thật là một con heo đa chức năng tuyệt vời! Hai mắt Đường Thiếu Trác lập tức tỏa sáng, có lẽ, cô chính là đầu heo, à không, là cái cây mà anh muốn tìm?
Tuy cô không đẹp, cũng không thông minh lắm, nhưng hiện giờ, cô là người anh thấy thuận mắt nhất trong tất cả những phụ nữ khác…
Vì thế, đợi lát nữa ăn cơm, anh sẽ hỏi một chút chuyện về chồng trước cũng như cái người đang ở chung với cô.
Châm ngôn yêu đương của Đường thiếu