Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1620 lượt.
, cắt đứt cuộc trò chuyện của các cô, a a a, hình như các cô nói chuyện nhập tâm quá… Chắc là đã có khách đến!
Vội vàng trưng ra bộ mặt tươi cười hoàn mỹ nhất, nghênh đón người khách phía trước – một đôi có thể nói là tổ hợp nam nữ tuyệt phối, nam tuấn tú, nữ yêu kiều… Quan trong nhất, chính là hai nhân vật trong chủ đề trò chuyện của các cô vừa rồi.
Tiếp đó một giọng nói du dương vang lên: “Phiền cô sắp xếp cho Lam tiểu thư một ‘phòng tổng thống’, cảm ơn.”
Nhân viên tiếp tân Giáp lắp bắp: “Điện, điện hạ…” Trong lòng than thở: Xong đời… Có bị sa thải không? Cô mới đến đây làm việc được hơn một năm, cảm thấy ở đây rất tốt, không muốn đi đâu! ~~o(>_<)o ~~
Nhân viên tiếp tân Ất có bốn năm tuổi nghề tại đây cũng cà lăm theo: “Lam, Lam tiểu thư…” Trong lòng vui mừng: Được cứu rồi… Lam Lan tiểu thư đã trở thành “quá khứ” ba năm bây giờ lại một lần nữa xuất hiện cùng Lâm điện! Điều này có nghĩa là gì? Nhưng mà, theo lời Lâm điện, hình như ý là, sắp xếp cho Lam tiểu thư một phòng đơn…
Lâm Diễn duỗi hai ngón tay, gõ nhẹ lên mặt bàn đá cẩm thạch, vẻ mặt không kiên nhẫn, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, tốc độ nói cũng rất nhanh: “Còn để tôi nhìn thấy các cô nói huyên thuyên trong giờ làm việc, các cô cũng không cần đến đây làm nữa. Nói gì thì nói, Kim Thái trên danh nghĩa hình như là đứng tên tôi… Đừng tưởng rằng trong thời gian này tôi không quản lí việc khách sạn là các cô có thể coi trời bằng vung.”
Lam Lan đứng sau lưng Lâm Diễn, cười rất thoải mái tự nhiên, giọng mềm mỏng: “A Diễn, thôi bỏ đi. Ai đi làm mà chả có lúc nhàn rỗi, không thích trò chuyện giải khuây chứ.”
Cái khác cô không nghe thấy, chỉ nghe được một câu cuối cùng “Lâm điện là nhân vật đại diện cho phái thâm tình, ba năm, vẫn còn nhớ mãi không quên cái cô Lam Lan tiểu thư gì đó…” Khiến cho tâm tình vốn đang cảm thấy thất bại của cô, đột nhiên không hiểu sao tốt lên rất nhiều…
Mà ở một chỗ khác của đại sảnh, một nam một nữ vừa từ thang máy đi ra, vừa đi vừa vui vẻ cười mắng – trong mắt người khác, chính là “liếc mắt đưa tình” tiêu chuẩn.
“Tôi dám đánh cược, người khác sẽ nghĩ cô đang mang thai ba tháng! Lại đây, để tôi sờ xem, xem có phải cục cưng đang đạp không…” Đường Thiếu Trác lớn tiếng nói xong, định đưa tay sờ cái bụng tròn vo của Chu Thanh Thanh.
Chu Thanh Thanh đẩy tay Đường Thiếu Trác ra, kêu lớn: “Này này, chết bây giờ, anh mới mang thai ba tháng! Cả nhà anh đều mang thai ba tháng!”
Cả hai đều là sinh vật không biết nhỏ nhẹ… Thật đúng là, làm người khác không muốn chú ý đến họ cũng khó. = =
Hai nhân viên tiếp tân đều không hẹn mà cùng che mặt than thở trong lòng: Xong rồi, xong rồi, vừa rồi xảy ra động đất cấp 8, các cô còn chưa chết hẳn, chỉ còn một hơi thở kéo dài thân tàn, giờ lại là một màn sao chổi đâm địa cầu…
Thật là… Quá kích thích, hu hu hu!
Sắc mặt Lâm Diễn đen đi một nửa. Nghiến răng nghiến lợi, gằn từng từ lạnh lẽo như băng: “Chu, Thanh, Thanh!”
Lam Lan nhẹ nhàng tiến lên phía trước một bước, đứng bên cạnh song song với Lâm Diễn. Ngờ vực nói: “A Diễn, đây là ai? Bạn của anh à?”
Lâm Diễn ừ một tiếng, không đáp lại, chỉ nhìn chăm chú vào đôi nam nữ đối diện.
Vừa gọi tên Chu Thanh Thanh, anh mới bắt đầu ý thức được bản thân đã hơi mất kiểm soát. Anh nổi giận là vì “Heo cưng nhà mình lại dám gặp gỡ riêng với tên đàn ông đang có ý đồ với cô ấy, hơn nữa lại còn vui vẻ thắm thiết với nhau như thế!” Nhưng anh đột nhiên nhận ra, chính anh hôm nay cũng giống như vậy, đi gặp “người phụ nữ khác”, trong mắt người ngoài, có lẽ bọn họ cũng là một đôi rất dịu dàng thắm thiết…
Có lẽ, có một số việc, cũng đến lúc phải nói rõ ràng. Đối với Lam Lan, cô gái anh đã yêu suốt bảy năm, trước đó anh vẫn hơi đắn đo, chưa xác định…
Sau ba năm xa cách, sáng hôm nay vừa gặp lại, Lam Lan đi thẳng vào vấn đề với anh: “A Diễn, em đã trở về. Trở về vì anh. Chúng ta bắt đầu lại một lần nữa nhé?”
Ở bên này, Chu Thanh Thanh ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy hai người trước mặt, cô kinh ngạc kêu lên một tiếng, sau đó… vội trốn ra sau lưng Đường Thiếu Trác, tóm lấy cánh tay Đường Thiếu Trác, mặc niệm: “Không nhìn thấy tôi không nhìn thấy tôi không nhìn thấy tôi…” – cô không thể ngờ rằng lại gặp Lâm Diễn ở đây, nhất là ở bên cạnh anh chính là cô gái xinh đẹp mới trông thấy lúc trưa. Đối diện nhau trong hoàn cảnh này, cô không thể không nhìn thẳng vào vấn đề ở chung của cô và Lâm Diễn, sau này sẽ phải tiếp tục như thế nào.
Nhìn thấy hành động đó của Chu Thanh Thanh, một nửa bên mặt còn lại của Lâm Diễn, cũng đen nốt.
Lửa giận vừa mới đè nén, giờ lại bắt đầu bốc lên ngùn ngụt không thể khống chế được, thúc giục Lâm Diễn phải dịch chuyển… bước nhanh về phía heo cưng nhà mình dám ở trước mặt anh mà trốn ra sau lưng “đàn ông khác”.
Đến trước mặt hai người đó, Lâm Diễn đang định giơ một tay “tóm” Chu Thanh Thanh, nhưng tên mặt trắng không hiểu sao nhìn rất chướng mắt kia lại chặn anh lại: “Này này, tiên sinh, hình như chúng ta không quen nh