Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341607

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1607 lượt.

ới tận mang tai, không nén được nụ cười ngây ngô.






Cơ thể ấm áp mềm mại trong lòng, hai người vừa mới bày tỏ nỗi lòng của nhau, tâm trạng Lâm Diễn đang vô cùng nhộn nhạo, muốn tiếp tục chuyện vừa nãy chưa được thỏa mãn ở trên xe, Chu Thanh Thanh nhỏ giọng: “Nhưng mà, em không đủ xinh đẹp, cũng không đủ khí chất, không có ưu điểm gì nổi bật… Anh, tại sao anh lại thích em như vậy?…”
Lâm Diễn thở dài, xem ra bóng tối dễ bồi dưỡng sự mập mờ, nhưng lại càng dễ khiến lòng người nảy sinh nỗi bất an. Đưa tay gạt công tắc bên cạnh, căn phòng tối như mực lập tức sáng ngời.
Anh kéo Chu Thanh Thanh về phía ghế sô-pha trong phòng khách, vô cùng bình tĩnh nghiêm túc đáp: “Theo như em nói, nếu em gặp được người đàn ông đẹp trai hơn anh, phong độ hơn anh, còn có nhiều ưu điểm hơn anh, em sẽ không thích anh nữa, mà thích người đó sao?”
Chu Thanh Thanh lớn tiếng phản bác: “Đương nhiên là không!” Sau đó dúi đầu cọ cọ vào vòm ngực ấm áp của Lâm Diễn, tham lam hít hà mùi hương sạch sẽ dễ chịu chỉ mình anh có.
Cô ngẩng đầu, lọt vào tầm mắt là cái cằm với đường cong hoàn mỹ của anh, trong lòng không khỏi âm thầm cảm thán: Mỹ nam cao cấp này lại chính là sư phụ của cô, hơn nữa anh còn thật sự thích cô! – Nếu chỉ là những lời của Lâm Diễn mới quen biết vài ngày nói thì “không thể tin được”, nhưng là lời sư phụ nói, tuyệt đối không cần hoài nghi!
Căn phòng thật tuyệt vời! ~\(≧▽≦)/~ Giường thật tuyệt vời!! Chỉ muốn nhào tới lăn một vòng!! ~ (Lăn lộn với Meo Meo lâu rồi, cô thực sự nghĩ mình cũng là động vật giống chó sao…)
Lâm Diễn ôm ngang người Chu Thanh Thanh, bế cô lên xoay tròn! Trên gương mặt anh tuấn, đuôi lông mày, giữa khóe mắt, đều lộ ra sự vui vẻ, Lâm Diễn sung sướng tuyên bố: “Nhóc con… Hoan nghênh em, thâm nhập vào toàn diện thích trong cuộc sống của anh.” Cũng hoan nghênh em, chiếm cứ toàn diện tích lòng anh.
Trên Internet, bình thường Liny. Điện đều không gọi tên cô, chỉ khi nào tâm tình đang rất tốt mới từ tốn gọi, “Nhóc con.”
Hai chữ vô cùng đơn giản, chân thành phát ra từ miệng Lâm Diễn, dường như có nhiều hơn chút gì đó so với lúc trao đổi bằng văn bản trên Internet, như là chiều chuộng, như là yêu thương.
Tâm trạng Chu Thanh Thanh cũng bắt đầu bay bổng. Trong lòng có một giọng nói, chính là anh. Đời này, cô chỉ cần có anh! Trong thế giới tình yêu, không có ai không xứng với ai, chỉ có nguyện ý cùng quý trọng và dựa vào nhau hay không mà thôi!
Xoay xoay, hai người cùng nhau ngã xuống chính giữa chiếc giường lớn KINGSIZE…






Chu Thanh Thanh mở to đôi mắt, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ không tì vết của Lâm Diễn đang từ từ tiến tới gần. Hàng mi dày của anh cọ qua mặt cô, vẻ mặt anh dịu dàng mà chân thành, tựa như đang nhìn món bảo bối quý giá nhất…
Từng nụ hôn nhẹ nhàng, tinh tế dày đặc rơi xuống trán cô, chóp mũi, mặt, và đôi môi vẫn còn đang sưng mọng.
Lâm Diễn đưa tay lặng lẽ cởi cúc áo cô, bàn tay đi vào qua vạt áo sơ mi, lành lạnh khiến Chu Thanh Thanh run nhẹ.
Đẩy áo ngực của cô, một bàn tay anh phủ lên, vuốt ve nơi mịn màng, môi cũng kề sát, cách một lớp áo sơ mi mỏng, hôn lên trái tim cô đang đập… Nhắm mắt lại cảm thụ tất cả của cô, sự ấm áp, mềm mại, nhịp tim đập… khiến anh thỏa mãn muốn thở dài, nhưng lại không kìm nén được nảy sinh càng nhiều khát vọng, chưa đủ, vẫn chưa đủ… Há miệng ngậm lấy nơi đầy đặn mềm mại của cô, chậm rãi liếm mút, dùng đầu lưỡi dịu dàng đảo quanh khiêu khích… đồng thời nhanh nhẹn trút toàn bộ quần áo cô, lộ ra thân thể mịn màng trắng nõn.
Chu Thanh Thanh nắm chặt vạt áo, khuôn mặt trắng trẻo dần dần nhiễm màu đỏ như màu son, đôi mày nhíu lại, ngượng ngùng nhìn anh, dáng vẻ ngoan ngoãn mê lòng người.
Chu Thanh Thanh từ từ nhắm hai mắt, ngoan ngoãn gật đầu, “Ừm.”
Nhìn Chu Thanh Thanh ngủ lặng yên, Lâm Diễn chợt nghĩ đến một câu, trên thế giới này, chuyện hạnh phúc nhất, không gì sánh bằng được ôm người mình yêu chìm vào giấc ngủ… Ngày trước anh không có cảm giác gì đối với những câu chữ lãng mạn kiểu thế này, lúc này bất chợt cảm thấy thật là đúng… Lâm Diễn cũng nhắm nghiền hai mắt, khóe môi bất giác nhẹ nhàng cong lên.
***
Ngày hôm sau là chủ nhật.
Lúc Chu Thanh Thanh tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường nước cực lớn rất thoải mái, cô kinh ngạc, sửng sốt bật dậy, cho đến khi nhìn rõ màu sắc đen trắng chủ đạo trang trí trong phòng, gọn gàng tinh khôi mà không mất đi sự thanh nhã, lạ lẫm, còn có chút quen thuộc…
Ở chiếc bàn sách trong góc phòng, một bóng dáng đẹp đẽ thân thuộc đang chuyên chú gõ máy tính trước mặt. Chu Thanh Thanh đột nhiên nhớ lại tất cả chuyện tối qua – khụ khụ, hóa ra không phải là mơ!
Ha ha.
Ha ha ha ha ha.
Không ngăn được nụ cười ngây ngô.
Nghe thấy động tĩnh bên cạnh, Lâm Diễn xoay người lại, khẽ cười nói: “Heo nhỏ lười biếng, tỉnh rồi à! Mau đi rửa mặt, chúng ta cùng đi ăn sáng.”
Chu Thanh Thanh liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, đã chín gi