Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Tác giả: Hạ Kiều Ân

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 134393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/393 lượt.

y lùi bước.
"Đương, đương nhiên! Vì để tránh cho Hoàng thúc lầm đường lỡ bước, trẫm quyết định việc này không thể chậm trễ, lập tức giúp người tổ chức một bữa tiệc chọn vợ!" Hừ! Coi như nữ nhân kia ngày thường xinh đẹp vô song thì như thế nào? Y tìm nhiều nữ nhân đẹp hơn tới, sẽ không sợ Hoàng thúc không động lòng!
Hoàng Phủ Thao dương dương tự đắc mà tính toán, không chút nào chú ý tới, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt trong lúc tức giận lạnh lẽo, không để lại dấu vết liếc cửa phòng một cái. Mắt đen hơi dao động, tiếp đó làm như có điều suy nghĩ, ra sức dùng ngón trỏ gõ gõ lên song cửa sổ. Một lát sau, hắn cuối cùng gật đầu đồng ý.
"Cũng tốt."
"Hở. . . . . . Tốt?" Không ngờ hắn sẽ sảng khoái đồng ý, Hoàng Phủ Thao không khỏi nặng nề sửng sốt.
"Vi thần không dám trái ý Hoàng thượng, Hoàng thượng muốn làm gì thì làm như thế đó đi!" khép mi, hắn vung áo bào, ngồi vào sau thư án. "Thời gian cũng không còn sớm, ngài nên trở về cung rồi."
Hồi cung. . . . . .
Đúng, cũng nên đến lúc rồi, nhưng đợi chút, Hoàng thúc vậy mà lại nói tốt?!
Nhìn thái độ không đổi, làm người ta mịt mờ không rõ của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, Hoàng Phủ Thao cực kì kinh ngạc.
"Hoàng thúc, người ——"
"Không tiễn." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt vô tình cắt lời, tiếp theo liền cầm một quyển sách lên, bắt đầu chăm chú đọc. Thấy thái độ hắn lạnh nhạt, Hoàng Phủ Thao cũng không dám hỏi nhiều.
Hoàng thúc nhìn như ôn hòa lịch sự, nhưng trên thực tế còn bá đạo lãnh tính hơn bất cứ kẻ nào, đối với chuyện của mình, từ trước đến giờ không cho phép người khác chi phối, mặc dù hắn không hiểu vì nguyên nhân gì, khiến hoàng thúc đột nhiên thay đổi tâm ý, nhưng mà nếu Hoàng thúc gật đầu đáp ứng, y tốt nhất là nên tự kiềm chế, tránh cho mình lại chọc giận hắn. Nhớ tới Hoàng Phủ Hạo Nguyệt vừa mới tức giận, lòng y liền sợ hãi rụt cổ một cái, vội vàng chạy tới cạnh cửa.
"Nếu Hoàng thúc cũng đồng ý, vậy ta liền nhanh chóng hồi cung xử lý chuyện này." Vừa nói chuyện, hắn vừa vội vã kéo cửa phòng ra, chuẩn bị chuồn mất, ai ngờ lại thiếu chút nữa đụng vào một bóng người. "Oa ô! Ngươi, sao ngươi lại ở chỗ này?" Nhìn chằm chằm Ấn Hoan yên tĩnh đứng nghiêm ngoài cửa, Hoàng Phủ Thao bị dọa thiếu điều trái tim muốn rớt ra khỏi lồng ngực, nhưng ngay sau đó liền chột dạ quay đầu. Hỏng bét, nàng đã tới bao lâu? Vừa nãy, y nói xấu nàng không ít, chẳng lẽ đã để nàng nghe hết tất cả? Đối mặt với nghi vấn của Hoàng Phủ Thao, Ấn Hoan vẫn mắt điếc tai ngơ, bưng chén thuốc nóng hổi, ánh mắt của nàng lướt qua hắn, rơi thẳng vào người Hoàng Phủ Hạo Nguyệt.
Hôm nay Lâu Tây không có ở đây, căn cứ vào chức trách, nàng vốn nên nhắm mắt theo đuôi đi theo hắn, nhưng sau khi Hoàng Phủ Thao tới, hắn liền lấy lý do để nàng tránh đi.
Thật ra thì hai người tính toán làm cái gì, lòng nàng biết rõ ràng, nể mặt mũi Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, nàng tốt bụng lui đến ngoài Cúc Hoan Đình mấy trượng, nếu không phải thấy nha hoàn đưa thuốc tới, nàng cũng sẽ không tới cạnh cửa chờ đợi, nhưng không nghĩ tới, sẽ nghe được việc —— yến tiệc chọn vợ. . . . . .
Thì ra, hắn muốn lấy vợ ...
Bàn tay đang cầm chén thuốc dần dần thu lại, thuốc trong chén bởi vì sự chấn động này mà sinh ra từng vòng sóng gợn.
Sóng gợn đảo loạn, đảo loạn mặt nước yên tĩnh, đồng thời cũng —— đảo loạn lòng nàng.
Một sự kích động đột ngột, khiến nàng không tự giác mở miệng: "Ngài phải lấy vợ ư?" Nàng hỏi, giọng nói rất nhẹ, lại khẽ căng thẳng.
Rõ ràng đã chính tai nghe, nàng lại còn muốn chính miệng xác nhận lần nữa, đến tột cùng nàng đang mong đợi cái gì đây? Nhìn ánh mắt long lanh kia, vẻ mặt Hoàng Phủ Hạo Nguyệt nghiêm túc, không một chút ý cười, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
"Chỉ sợ là như vậy."






Hắn muốn lấy vợ.
Sư phụ bói toán quả nhiên linh nghiệm, năm nay hắn đúng là phạm hoa đào; mà nàng, chỉ cần có thể bảo vệ hắn không bị chút thương tổn nào, là có thể trở về Tiếu Tiếu cốc trước thời hạn, cũng luyện được “Tật Quang tàn ảnh”, nhưng tại sao nàng lại không thể vui vẻ? Động tác của Hoàng Phủ Thao rất nhanh, từ hôm đó hồi cung, liền cấp tốc ban chiếu chỉ.
Trong thời gian không tới một tháng, các tiểu thư nhà quan, các mỹ nhân nước phụ trong danh sách được lựa chọn, đều đã tiến vào Kinh Thành đợi lệnh, chỉ chờ chiếu chỉ ban xuống lần nữa, sẽ tiến vào Duệ Vương phủ tiến hành tuyển chọn.
Vì Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, có thể nói Hoàng Phủ Thao đã dùng hết tâm tư, các cô gái trên danh sách đều có gia thế tốt, tài mạo song toàn, mà bên trong phủ, cũng vì việc trọng đại này mà bận rộn khắp nơi.
Dưới sự chỉ huy của Tổng quản, mỗi một gian phòng danh cho khách, đều được quét dọn tới rực rỡ hẳn lên, mỗi viện, cũng đều được đặt thêm nhiều kì hoa dị thảo, tăng thêm không khí.
Mới nãy, nếu không phải nàng nhận thấy được động tác đánh lén này không mang theo bất cứ sát ý nào, hắn tin rằng, viên bạc vụn kia, lúc này đang khảm trên mi tâm bạn tốt của hắn, chứ không phải bức tường đá sau lưng.
"Xem ra Duệ Vương gia rất tin tưởng nha hoàn này."


Old school Easter eggs.