Tác giả: Hạ Kiều Ân
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 134391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/391 lượt.
cho rồi.
"Nàng sẽ không nói ra." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt tự tin nói.
"Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, hiện tại chưa nói, không có nghĩa là sau này sẽ không nói!"
"Vi thần tin nàng."
Đúng vậy, hắn tin tưởng nàng.
Khi nàng giương mắt to trong suốt, ngửa đầu ngắm nhìn hắn thì hắn chưa bao giờ từng hoài nghi nàng, dù là nàng xấu hổ rũ mắt xuống, tránh tầm mắt của hắn thì cũng chỉ khiến hắn vô cùng động lòng.
Nàng là người ngây thơ như thế, cho tới bây giờ đều không biết che giấu, có lẽ ngay chính nàng cũng không biết, nàng tránh né, e lệ, đại biểu cho ý gì.
"Nhưng ta không tin được!" Hoàng Phủ Thao còn phản đối. "Nghe cách người nói, lai lịch, thân thế nàng đều không rõ, quả thật chính là một ẩn số, thứ người như thế sao có thể tin!" Dừng lại, giống như là nhớ ra cái gì đó, y bỗng dưng xanh cả mặt. "Hoàng thúc, chẳng lẽ những lời đồn đại kia đều là thật sao? Người thật sự đối với nữ nhân kia. . . . . ." Mấy ngày nay, không ít văn võ bá quan đều bàn luận xôn xao, nói quan hệ giữa hắn và nha hoàn đẹp như tiên kia, tuyệt đối không phải bình thường, y tình cờ nghe, còn cho là tin đồn vô căn cứ, chưa từng để ở trong lòng, không nghĩ tới. . . . . .
Nhìn gương mặt trắng xanh lần lượt thay đổi của Hoàng Phủ Thao, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt chợt cười
Nụ cười thoáng qua này, dịu dàng đến nỗi muốn chảy ra nước.
"Không sai, ta thật như vậy."
Trả lời khẳng định như thế, khiến cho sắc mặt Hoàng Phủ Thao trong nháy mắt càng thêm xanh mét.
"Người như vậy cái gì?" Y hét lên, giọng nói tràn đầy tuyệt vọng. "Ta nói không rõ ràng như vậy, người cũng có thể khẳng định, có lầm hay không?"
"Ta với ngài chú cháu chung đụng hơn hai mươi năm, ý nghĩ của ngài, vi thần há lại không hiểu? Tương tự, lòng của vi thần, chắc hẳn ngài cũng hiểu được ít nhiều."
"Ta tình nguyện cái gì cũng không hiểu đấy, người ai không chọn, lại chọn trúng một thích khách, hay là ngay cả người cũng si mê tướng mạo của nữ nhân kia?"
"Cũng?" giọng nói Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không khỏi trầm xuống.
Nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Thao, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không khỏi lập tức nhớ tới, lúc ban đầu y nhìn thấy Ấn Hoan thì lộ ra ánh mắt si mê. Nhưng lúc đấy hắn cho rằng, đó chẳng qua chỉ là một lúc mê hoặc, y có hậu cung ba ngàn giai lệ, sẽ không để Ấn Hoan trong lòng quá lâu, nhưng hôm nay xem ra, tựa hồ không phải chuyện như vậy! Không ngờ tới ngay cả người cháu tình như thủ túc của mình, cũng âm thầm mê luyến Ấn Hoan, một cảm giác không vui cực lớn làm hắn giận tái mặt, khiến hắn thoạt nhìn giống như một con báo đen đầy lực uy hiếp.
"Oái. . . . . . Ta, ta không có ý đó, Hoàng thúc người đừng có hiểu lầm!" Không ngờ chính mình trong một lúc nhanh miệng, lại tiết lộ ra chút “động lòng” kia, Hoàng Phủ Thao bị dọa đến nỗi lập tức giải thích: "Ý của ta là, nàng là một thích khách không rõ lai lịch, mà người thân là hoàng tộc, không môn đăng hộ đối!"
"Ngài là vua một nước, thứ nên quan tâm là quốc sự, việc này không cần ngài quan tâm!" Ánh mắt lạnh lẽo, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt cố ý kết thúc đề tài.
"Ai nói!" Chỉ là Hoàng Phủ Thao lại không hiểu ý hắn, quyết ý cãi cọ đến cùng. "Người là Hoàng thúc của ta, chuyện của người dĩ nhiên chính là chuyện của ta, nói tóm lại, ta. . . . . . Trẫm không cho phép người có ý tứ đối với nữ nhân kia, hơn nữa Trẫm cảnh cáo trước, nếu tương lai Hoàng thúc muốn kết hôn, đối tượng tất phải do trẫm lựa chọn!" "Hồ đồ!" Không ngờ Hoàng Phủ Thao lại có thể đem chuyện đó ra nói như thế, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không khỏi quở trách ra tiếng.
"Trẫm. . . . . . Trẫm mới không phải hồ đồ, trước đó vài ngày Thái hậu mới nói với trẫm về chuyện của người, nói người năm nay đã hai mươi sáu, hi vọng trẫm giúp người chọn mấy người dâu hiền, trẫm vốn tính toán hỏi qua ý tứ Hoàng thúc trước rồi mới ra quyết định, nhưng mà bây giờ xem ra, chuyện này là phải làm, hơn nữa phải làm cho khẩn cấp!"
Không sai! Hoàng thúc là người quan trọng đối với y, y sao có thể tùy tiện để cho hắn bị một nữ thích khách không rõ lai lịch lừa mất trái tim? Mặc dù chỉ gặp mặt qua mấy lần, nhưng thực lực của nữ nhân kia thật sự không thể khinh thường.
Mặc dù không nói nhiều, thế nhưng đôi mắt trầm tĩnh kia, tựa hồ luôn có thể nhìn thấu lòng người, mỗi lần gặp mặt, đường đường là vua một nước như y, không những khí thế không bằng nàng, còn luôn bị nàng ép đến tâm hoảng ý loạn, vì vậy bất luận như thế nào, y tuyệt đối không chấp nhận nàng trở thành Hoàng thẩm! Ngay từ trước, y đã quyết định tốt, đối tượng Hoàng thúc lấy nhất định phải là loại nữ nhi dễ gạt, lại dễ ăn hiếp, để từ đó, dẫu về sau y có lui tới ăn vạ, khóc lóc kể khổ cũng không sợ có người bắt được nhược điểm! "Vậy ý Hoàng thượng, là muốn thay vi thần chọn vợ rồi hả ?", Hoàng Phủ Hạo Nguyệt đứng cạnh cửa sổ, tay chắp sau lưng, chợt nở nụ cười khiến da đầu người ta tê dại.
Sự tức giận ẩn chứa kia, còn làm người ta phát rét hơn cả dụng cụ tra tấn khủng bố, Hoàng Phủ Thao cơ hồ là trong nháy mắt đã đổ mồ hôi lạnh toàn thân, nhưng mà kiêu ngạo bẩm sinh, cũng không cho phép