Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Tác giả: Hạ Kiều Ân

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 134389

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/389 lượt.

.
Giám thị lâu như vậy, hắn vẫn còn chưa tin tưởng nàng sao? "Ta chưa bao giờ nghĩ nàng là thích khách." Không bỏ sót vẻ mặt tổn thương của nàng, hắn thương tiếc cười một tiếng, săn sóc bưng đi chén cháo Trai trong tay nàng. "Vậy tại sao muốn bỏ đi thân phận nha hoàn?" Nói như vậy, nàng sẽ thể ở bên cạnh hắn nữa ư? Khi ý tưởng này chợt lóe lên rồi biến mất trong đầu thì Ấn Hoan không khỏi nặng nề sững sờ, lúc này mới phát hiện ra, so với bị giám thị, bị người chỉ trích, thì thứ nàng để ý, chính là cái nhìn của hắn, cùng với việc có thể ở lại bên cạnh hắn hay không. Mặc dù hắn vẫn luôn có lòng hoài nghi nàng, nhưng chưa từng đối xử tệ với nàng.
Mỗi khi có người nhìn chằm chằm nàng bằng ánh mắt đắm đuối là hắn ra mặt, không để lại dấu vết thay nàng ngăn cản ánh mắt khiến người ta chán ghét kia; nàng không học được tôn ti, hắn cũng chưa từng chê trách, hay thử thay đổi nàng. Hắn luôn ôn hòa như vậy, luôn tùy theo tính tình nàng, ôn nhu đối đãi nàng.
Hắn đối xử với nàng rất tốt, khiến lòng nàng thật ấm áp, nhưng sao bây giờ, hắn lại… lại …
"Ta để nàng trở thành nha hoàn, cũng không phải để cho người ta có lý do khi dễ nàng, nếu thân phận nha hoàn trói buộc nàng, vậy không cần cũng được." Nhìn nàng u mê lại ngây thơ, ánh mắt của hắn dịu dàng như muốn ứa ra nước. Nhưng suy nghĩ rối rắm lại khiến nàng không thể bận tâm quá nhiều, chỉ có thể nắm chặt quả đấm, kiên định nói ra quyết tâm.
"Ta tới để bảo vệ ngài, bất luận như thế nào, ta vẫn sẽ ở bên cạnh ngài."
"Nàng tự nhiên là phải đi theo ta." Hắn không nhịn được mà cười khẽ, thật sự cực kỳ yêu sự cố chấp và nghiêm túc của nàng. "Có điều, từ hôm nay trở đi, nàng phải lấy thân phận khách mời mà ở lại cạnh ta." Cho dù về sau nàng có muốn rời đi, thì hắn cũng sẽ không chấp thuận.
"Khách?" Lời nói của hắn cuối cùng cũng làm nàng thoáng yên tâm. Mi tâm cau chặt giãn ra, sự đau đớn đâm vào lòng cũng lặng lẽ tiêu tán, không còn lo lắng, nàng lại trở nên do dự. "Thật ra thì bình thường ta cũng không làm gì, bất luận là thân phận nào, ta cũng không ngại."
"Nhưng ta để ý." Ánh mắt hắn ôn nhu. “Ở bên cạnh ta, ta không muốn nàng chịu một chút uất ức nào." "Ta không có uất ức mà." Nàng có chút hoang mang, cũng có chút nghiêm túc giải thích.
Ở bên cạnh hắn, mặc dù không ngừng có lời đồn đại, nhưng nàng chưa từng để trong lòng, huống chi, hắn nơi nơi chăm sóc nàng, bao dung nàng, nàng cảm kích đã không kịp rồi, sao lại còn uất ức? "Nàng quá ngây thơ rồi". Nhìn Ấn Hoan ngây thơ như thế, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt động lòng, thiếu chút nữa đã ôm nàng vào lòng.
Ngây thơ như nàng, dĩ nhiên là sẽ không hiểu ý định phức tạp của hắn.
Những cựu thần kia dùng ánh mắt như thế nào dò xét nàng, hắn còn rõ ràng hơn nàng, nếu không phải danh bất chính ngôn bất thuận, hắn đã sớm nổi giận đuổi người; Hắn vốn tính toán từng bước hướng dẫn nàng, nhưng xét theo tình huống trước mắt, phải thay đổi một chút.
(*)Danh bất chính, ngôn bất thuận: danh nghĩa không thỏa đáng/ hợp lẽ, không tiện nói.
Mà thay đổi, phải bắt đầu từ “người nào đó” mới được.
Một ngày kia, “nghe nói” Hoàng Phủ Hạo Nguyệt lại ngã bệnh.
Theo lệ thường, Hoàng Phủ Thao vừa hạ triều liền dẫn Ngự y, lên liễn tới Duệ Vương phủ, thăm nhìn vị Hoàng thúc ‘thể yếu nhiều bệnh’ của hắn.
(*)Liễn: Xe dành cho vua.
Tình cảm chú cháu sâu đậm, văn võ bá quan không khỏi bàn tán say sưa, nhưng sợ rằng ai cũng không ngờ tới, lúc này ở Duệ Vương phủ, người vốn nên nằm trên giường, lại êm đẹp đứng trầm tư bên cửa sổ; người phải đứng ở bên giường gấp gáp lo lắng, lại nhàn nhã ngồi ở đằng kia, cầm một chùm nho, từng quả từng quả nhét vào miệng.
Nhưng đột nhiên, người nọ trừng lớn mắt, quát to lên với vẻ mặt đầy đả kích.
"Người, người nói cái gì? Người đem lời mới vừa nói, lặp lại lần nữa xem!"
"Nàng không có đáng nghi." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt bên cửa sổ xoay người.
"Không phải câu đó, câu tiếp theo, câu tiếp theo!"
"Vì vậy vi thần quyết định, tạm thời lấy thân phận khách mời, để nàng ở lại trong phủ."
"Ta không cho phép!" Bịch một tiếng, Hoàng Phủ Thao giận dữ đến nỗi nhảy từ trên ghế lên. "Tôn thích khách thành khách, Hoàng thúc người điên rồi phải không?"
"Nàng không phải thích khách." Đối mặt với Hoàng Phủ Thao cực kì tức giận, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt lại không hề gợn sóng. "Còn nữa, tức giận sẽ tổn hại sức khỏe, Hoàng thượng vẫn đừng nên tức giận thì tốt hơn."
"Người nói ta làm sao mà không tức? Đêm đó, chính mắt nàng bắt gặp ta làm trò hề đó, người không phái người gắt gao nhìn chằm chằm nàng, ngược lại còn muốn để cho nàng làm thiên kim đại tiểu thư? Đây. . . . . . Đây thật là muốn phản! Phản!" Hoàng Phủ Thao giận đến mức hô to gọi nhỏ, chỉ thiếu nước không phun lửa.
Quãng thời gian này, y thấy Hoàng thúc mỗi ngày mang người ra ngoài, còn mừng thầm Hoàng thúc đủ tỉnh táo, biết nên trói người bên cạnh mà giám thị, sao bây giờ tình huống lại đột nhiên thay đổi? Nếu để cho người khác biết được, vị Hoàng đế như y đây lại vô năng quỳ trên mặt đất khóc lóc nức nở, không bằng hắn chết đi