Tác giả: Hạ Kiều Ân
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 134390
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/390 lượt.
òng, lặng im không tiếng động đi vào.
"Sao còn chưa ngủ?" Hoàng Phủ Hạo Nguyệt cũng không ngẩng đầu lên hỏi, bàn tính trong tay vẫn tích tích táp táp vang lên.
"Không phải ngài cũng chưa đi ngủ đó sao?" Nàng đặt khay sơn lên bàn tròn, mở nắp chén cháo bốc khói trắng, rồi đặt lên thư án. "Đã qua giờ Tý rồi, không mệt mỏi sao?" Trong lúc nói chuyện, nàng thuận tay thay hắn mài mực. Mấy ngày nay, tuy nàng không có việc gì để làm, nhưng cũng quan sát được không ít điều tâm đắc.
Hắn luôn đi ngủ vào giờ Tý, rời giường vào giờ Mẹo, ba bữa cơm bình thường, không kén ăn, trước khi đi ngủ có thói quen ăn một chén cháo trai, nhưng bình thường những chuyện này đều có Lâu Tây hầu hạ, khó có dịp Lâu Tây ra ngoài làm việc, nàng mới có cơ hội biểu hiện. Hắn khẽ mỉm cười, không đáp mà hỏi ngược lại: "Nàng thì sao? Mệt không?"
"Cả ngày không có việc gì làm, sao mà mệt mỏi được." Nàng lắc đầu, thần sắc quả nhiên không chút mệt mỏi.
Nàng chưa nói xong, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt đã đột nhiên cử động.
Hắn không đón lấy chén cháo, mà lại xoa mặt nàng! Hắn luôn nho nhã lễ độ, thế nhưng, thế nhưng lại làm ra động tác vượt khuôn phép, mà nàng . . . . . .
Lại tuyệt không cảm thấy chán ghét.
Dưới sự nâng niu của bàn tay, gương mặt nàng tựa như lò lửa than, trong nháy mắt đã trở nên thật nóng, thật nóng.
"Đồng ý với ta, về sau đừng làm như vậy nữa." Hắn thấp giọng lặp lại lần nữa, khuôn mặt thiếu đi nụ cười ôn hòa, lại nghiêm túc kinh người. "Làm cái gì?" Nàng chỉ có thể ngây ngốc hỏi, đồng thời cảm thấy trái tim của mình đang mất đi bình tĩnh.
"Để cho mình bị thương." Hắn nhìn nàng thật sâu. "Ta không cho phép nàng để mình bị thương."
Không ngờ hắn sẽ nói tới chuyện ban ngày, mặc dù lòng dạ Ấn Hoan rối bời, nhưng vẫn còn nhớ lại rõ ràng, bộ dáng tức giận của hắn dọa người đến mức nào.
Mặc dù lúc ấy hắn đã tương đối kiềm chế, thế nhưng ánh mắt nghiêm khắc kia vẫn khiến hai vị tiểu thư hai nhà Tào, Mao bị dọa tới khóc. Vị Duệ Vương gia ôn hòa hữu lễ này trước nay hiếm khi tức giận, các vị đại thần đi theo phía sau tự nhiên cũng sợ hãi, không đợi hắn làm khó làm dễ, hai vị đại thần Tào, Mao đã lập tức mắng nữ nhi mình xối xả, sau khi cúi đầu xin lỗi, liền vội vàng mang người rời phủ.
Kết quả, Tào, Mao tiểu thư quỷ kế không thành, ngược lại còn chọc tai họa cho mình.
Lúc hai người rời đi, khóc đến một phen nước mắt nước mũi chan hòa, cuối cùng không để ý hình tượng, liên tục thúc giục kiệu phu chạy nhanh về nhà.
Nàng có thể nắm chắc mười phần, hai gốc “hoa đào” kia tuyệt đối không thể tới cửa được nữa rồi.
"Thật ra thì ta chịu bị thương, còn không vội chút nào, ngài cần gì dữ như vậy chứ?” Ấn Hoan không khỏi thở dài.
"Dọa nàng sợ sao?" Hắn nhíu mày, chỉ quan tâm cảm nhận của nàng. Lòng bàn tay nóng bỏng, lại cẩn thận, chậm rãi mơn trớn da thịt trơn mềm trắng mịn kia.
Động tác của hắn tựa như đang chạm vào một bảo vật, tràn đầy trìu mến, êm ái vuốt ve, không ngừng tạo ra cảm giác tê dại khác thường.
"Không có." Nàng rụt cổ, ngượng ngùng muốn quay đầu tránh đi sự kiềm chế của hắn, không ngờ hắn lại không buông tay. Cháo trai trong tay, vẫn còn lượn lờ khói trắng, hơi nóng và độ ấm kia hấp cho khuôn mặt nàng càng thêm tươi đẹp lạ kỳ. "Vậy thì tốt." Hắn vẫn vuốt ve nàng như cũ, đôi mắt đen lại chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.
Chỉ thiếu chút nữa.
Thật, cũng chỉ thiếu một chút nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đã phải gặp nạn.
Nếu không phải tâm tình của hắn rất tốt, khó được tự mình tiễn khách đến Trừng Tâm Viên, hắn cũng sẽ không thể ngờ tới, nàng lại dùng tới phương pháp ngốc nghếch như vậy để giải quyết! Từ đêm đó ở ngoài Cúc Hoan Đình, nàng dùng ánh mắt trong suốt nhất, ngây thơ nhất thế gian mà nghiêm túc ngắm nhìn hắn, đã in xuống một dấu ấn trong lòng hắn.
Sở dĩ phải thu nàng làm nha hoàn bên người là vì muốn bất kể đi tới đâu cũng có thể mang nàng theo, không để nàng ra khỏi tầm mắt. Không phải để giám thị, mà là hắn không có cách nào khống chế ý muốn chiếm lấy và bảo vệ.
Có lẽ ngay chính nàng còn không chú ý tới, bất luận là trong phủ hay trong cung, tầm mắt của mọi người đều không thể rời khỏi nàng, dù cho nàng luôn khiêm tốn cúi thấp đầu, khí chất thanh nhã tự nhiên kia, vẫn dễ dàng thu hút ánh nhìn của mọi người.
Nếu không phải có hắn ở bên cạnh, nàng sao có thể bình yên vô sự? Nhưng trăm kín vẫn có một thưa, chẳng qua chỉ mới để cho nàng rời đi một lát, nàng liền gặp phải phiền toái —— nhớ tới thái độ nhẫn nhục chịu đựng của nàng, hắn nhíu mày một cái, chợt buông nàng ra.
Hắn buông tay, rốt cuộc cũng để Ấn Hoan có thể thở ra một hơi, nhưng còn chưa kịp thở xong, lời nói kế tiếp của hắn, đã lại khiến cho nàng chấn động hơn nữa.
"Có lẽ, ta không nên để nàng làm nha hoàn cận thân ."
"Tại sao? Có phải ta làm gì không được tốt hay không?" Khẽ cau mày, nàng đột nhiên cảm thấy, trong lòng như có thứ gì bị người ta đào đi, trở nên trống rỗng. "Hay ngài thật sự cho rằng ta là thích khách?" Nhớ tới khả năng này, sự trống rỗng lại biến thành đau đớn