Tác giả: Hạ Kiều Ân
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 134381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/381 lượt.
long trọng. "Hoàng thượng giá lâm!"
Lúc này, một lão thái giám, sáu gã hộ vệ, và mười hai cung nữ lấy Hoàng Phủ Thao làm trung tâm, oai nghiêm đi về phía đại sảnh. Dọc theo đường đi, toàn bộ người hầu đều cung kính quỳ xuống, tân khách thấy thế cũng nhanh chóng di chuyển ra ngoài. "Ngô Vương vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!" Vào lúc Hoàng Phủ Thao tới trước đại sảnh, mọi người cũng quỳ xuống làm lễ với hắn, thái độ vừa kính vừa sợ.
"Các vị tiểu Vương, chúng khanh, mau bình thân." Hoàng Phủ Thao cười khoát tay. "Hôm nay trẫm lấy danh nghĩa Hoàng thúc, muốn mời các vị đến chỗ này tụ họp một chút, chính là để cùng nhau vui vẻ ngắm hoa, người tới là khách, chư vị không cần đa lễ như vậy."
"Tạ Ngô Vương ân điển." Mặc dù Hoàng Phủ Thao tỏ thái độ khách khí, nhưng mọi người vẫn cung kính khom người vái chào, rồi mới dám đứng dậy.
Lúc này, trước mặt là cảnh đẹp, khí hậu lại mát mẻ thoải mái, lý ra nên là thời điểm tốt để thỏa sức ngắm hoa, ngâm thơ, nhưng dưới cái nhìn chăm chú của Hoàng Phủ Thao, mọi người đều không dám nói nhiều, chỉ có thể im lặng nín thở chờ chỉ thị, mà các thiên kim, mỹ nhân đi theo phía sau, thì ngay cả chớp mắt cũng không dám chớp nhiều.
Mặc dù tiệc thưởng hoa này bày ra là để chọn vợ cho Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, nhưng ai cũng hiểu quyền lực của Hoàng thượng lớn hơn, vậy nên để lưu lại ấn tượng tốt cho y, Hoàn phì Yến gầyxung quanh đều cố nén cảm xúc khẩn trương, đỏ mặt lẳng lặng cúi đầu đứng nghiêm, vừa dịu dàng vừa nhã nhặn lịch sự như một đóa hoa.
(*)Hoàn phì Yến gầy: Dương Quý phi béo, Triệu Phi Yến gầy. Ý nói có nhiều vẻ đẹp khác nhau, có béo có gầy, nhưng nói chung ai cũng có vẻ đẹp riêng mình.
"Hoàng thượng, thời gian cũng không còn nhiều lắm, nên đúng lúc mở tiệc chăng?" Thái giám bên cạnh chợt nhẹ giọng hỏi.
Hoàng Phủ Thao không vội trả lời, chỉ nhìn một vòng về phía đám người.
"Duệ Vương gia đâu?" Đã đến lúc mấu chốt, vị Hoàng đế hắn đây và mọi người đều đứng lì ở đây cả rồi, mà chủ nhà chân chính lại không thấy chút bóng dáng, thật sự quá thất lễ.
Tổng quản bên cạnh vội vàng tiến về phía trước.
"Bẩm Hoàng thượng, bởi vì Vương gia có chuyện quan trọng phải trì hoãn, cho nên. . . . . ." Hắn sợ hãi hạ thấp giọng, không dám nói chuyện lớn tiếng.
Hoàng Phủ Thao không nhịn được cau mày. "Rốt cuộc là chuyện gì, có thể quan trọng hơn so với bữa tiệc này?"
“Bẩm. . . . . ."
"Hoàng thượng bớt giận, vi thần không phải đã tới rồi sao." Đang lúc Tổng quản không biết phải trả lời như thế nào, thì Hoàng Phủ Hạo Nguyệt khoan thai xuất hiện bên hành lang.
Vóc dáng hắn cao lớn tráng kiện, ánh mắt sáng ngời, giơ tay nhấc chân đều cao quý tao nhã, liếc thấy người tới, Hoàng Phủ Thao không khỏi lộ ra vẻ mặt mừng rỡ, nhưng nháy mắt sau đó, khuôn mặt tươi cười mừng rỡ kia lại bị sự kinh ngạc tột cùng thay thế. Dưới ánh sáng mỏng manh rực rỡ, Ấn Hoan đứng bên cạnh Hoàng Phủ Hạo Nguyệt.
Bộ xiêm y màu hồng trân châu thanh lịch, càng tôn lên làn da trắng nõn trong suốt của nàng, gương mặt dù không son phấn vẫn xinh đẹp tuyệt trần, còn rực rỡ lóa mắt hơn so với trâm bạc Thủy ngọc trên đầu. Mà khiến người ta không dứt mắt ra được, còn bởi phong thái trong lạnh lùng có tươi đẹp, trong tươi đẹp có mềm mại của nàng.
Không cúi đầu e lệ như thiếu nữ bình thường, bất cứ lúc nào, nàng vẫn luôn thoải mái, tự nhiên ngắm nhìn tất cả, ánh mắt trong suốt kia, như có ma lực, dễ dàng làm cho người ta đánh mất hồn vía ——"Để Hoàng thượng chờ lâu, vi thần thất lễ." Rất nhanh, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt đã tiến tới trước mặt Hoàng Phủ Thao. "Vi thần vì xử lý một chuyện, cho nên trì hoãn chút thời gian, kính xin Hoàng thượng khoan thứ." Hắn mỉm cười giải thích, đồng thời kéo Ấn Hoan đang muốn rời đi về bên cạnh.
Động tác của hắn thật là bá đạo, Ấn Hoan lập tức trong lộ ra vẻ mặt không tự nhiên, nhưng e ngại hoàn cảnh xung quanh, nên không cách nào mở miệng phản đối, chẳng thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn đứng bên cạnh hắn.
Không chỉ có Hoàng Phủ Thao mà tất cả tân khách cũng đều lộ ra biểu tình cổ quái.
Một nam tử sắp chọn vợ, lại mang theo một nữ tử bên người, chẳng phải rõ ràng muốn làm cho người ta khó chịu sao? Chớ nói chi bữa tiệc này, còn là do Hoàng thượng làm chủ . . . . . .
Tất cả tân khách đều âm thầm nhìn về phía Hoàng Phủ Thao, thận trọng quan sát phản ứng của hắn.
"Sao có thể." Sắc mặt Hoàng Phủ Thao tái xanh, nhưng ngại hoàn cảnh, hắn chỉ có thể ngoài cười trong không cười, miễn cưỡng đè xuống một bụng tức giận, không phát tác tại chỗ. "Hoàng thúc tới rất đúng lúc!" Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.
"Đa tạ Hoàng thượng không trách." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt vẫn cười, nụ cười ôn hòa kia, vĩnh viễn làm cho người ta không thể đoán ra tâm tư của hắn.
"Hoàng thượng, nếu Vương gia đã đến, vậy. . . . . ." Lão thái giám bên cạnh, gần như run rẩy mà cất tiếng nói.
"Mở tiệc!" Nở nụ cười giả tạo, Hoàng Phủ Thao vung tay áo, tuyên bố bắt đầu bữa tiệc.
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.