Tác giả: Hạ Kiều Ân
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 134505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/505 lượt.
Dưới sự hướng dẫn của hạ nhân, các tân khách đều lần lượt tiến vào các tiểu đình, tiểu hiên bốn phía hồ Yêu Nguyệt, còn Hoàng Phủ Thao và Hoàng Phủ Hạo Nguyệt thì bước lên Lưu Thính Các.
Trong lúc bọn hạ nhân dọn thức ăn lên, thì một chiếc thuyền được trang trí lộng lẫy, cũng bơi ra từ một góc hồ, theo làn nước gợn nhộn nhạo, trên thuyền bỗng truyền tới tiếng sáo trúc êm tai.
Nghe tiếng đàn sáo tuyệt vời kia, mọi người đều lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên thích thú, bị thu hút đến bên bờ, vậy mà sắc mặt Hoàng Phủ Thao đang ngồi ở Lưu Thính Các vẫn không thể tốt lên nổi.
Ban đầu, y cố ý sắp xếp mình không ngồi thưởng nhạc chung với khách khứa, là muốn để Hoàng thúc có thể cẩn thận thưởng thức từng đóa “kiều hoa”, nhưng hiển nhiên, dụng tâm lương khổ của hắn lần này đã uổng phí! Ho nhẹ một tiếng, rốt cuộc Hoàng Phủ Thao cũng không nhịn được mà lên tiếng.
(*)Dụng tâm lương khổ: Dùng nhiều trí lực để suy tính, trong trường hợp này cũng có thể hiểu là muốn tốt cho người khác mà người khác không biết.
"Hoang đường! Trẫm khổ tâm thay người sắp xếp bữa tiệc này, cũng không phải là ——"
Hoàng Phủ Hạo Nguyệt nhẹ giọng ngắt lời.
"Vi thần cảm tạ khổ tâm của Hoàng thượng, hai mươi thiên kim kia quả thật là những người tốt nhất."
"Là hai mươi tám thiên kim!" Lần này, không chỉ Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, tất cả mọi người đều nghe được giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Hoàng Phủ Thao.
Bọn hạ nhân không khỏi lộ ra vẻ mặt kinh hoảng trắng bệch, vội vã lo lắng cho Ấn Hoan.
Thật ra cũng khó trách Hoàng thượng tức giận, Ấn Hoan lấy thân phận khách tham dự tiệc chọn vợ, vốn đã đột ngột, chớ nói chi còn do Vương gia tự tay dắt tới.
Khi nàng xuất hiện ở bữa tiệc thì mọi ngươi gần như đều phải nín thở vì dung nhan của nàng, nhưng sau khi kinh ngạc qua đi, thì ai cũng khiếp sợ —— bọn họ luôn tuân thủ lễ giáo nghiêm ngặt, trước nay vẫn luôn có tư tưởng nam nữ thụ thụ bất thân, Vương gia lại bắt nàng ngồi chung bàn! Mặc dù bọn họ cũng nhìn ra sự khó xử của nàng, nhưng gần vua như gần cọp, lần này Hoàng thượng sẽ làm gì, cũng không ai biết được đâu.
"Thì ra là như vậy." Khóe môi cong nhẹ, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt vẫn thờ ơ trước sự tức giận của Hoàng Phủ Thao. Nhận lấy ấm đồng trong tay người hầu, hắn rót cho mình một ly trà nóng, đang lúc mọi người cho rằng hắn định lấy trà thay rượu, tạ lỗi với Hoàng Phủ Thao, thì lại chính mắt nhìn thấy hắn đặt ly trà trước mặt Ấn Hoan.
Tất cả mọi người đều choáng váng, mà mặt Hoàng Phủ Thao thì đã đen như nghiên mực, nếu không phải bên cạnh có thái giám lôi kéo, sợ là đã trở mặt từ lâu.
"Thời tiết lạnh lẽo, uống chút trà nóng cho bớt lạnh đi."
Nàng lắc đầu, không nhận lấy ly trà kia, mà nhìn thẳng vào hắn.
"Ta phải đi." Đúng vậy, thật sự phải đi, ở lại chỗ này, chỉ khiến cho nàng cảm thấy khó chịu. "Lâu Tây ở lại chỗ này bảo vệ ngài, ta lui xuống dưới quan sát."
Hắn giữ chặt tay của nàng, vẫn không hề có ý định để cho nàng đi.
"Không uống trà nóng, vậy ít nhất cũng ăn chút gì đi, nàng hầu như cũng không đụng đến đồ ăn sáng." Hắn dịu dàng nhìn nàng chăm chú, không quan tâm vẻ mặt kinh ngạc của mọi người và cái nhìn chằm chằm của Hoàng Phủ Thao. Một tay cầm thìa, tự mình múc cho nàng một chén canh nóng. "Ta không đói bụng." Nhìn chén canh nóng kia, câu trả lời của nàng, vẫn là cự tuyệt.
Sở dĩ đi cùng hắn, là lo lắng cho an nguy của hắn, nhưng khi khách khứa đến nhộn nhịp sôi nổi, lòng nàng đã hỗn loạn, lại thít chặt đau đớn đến khó hiểu.
Đúng như hắn nói, những cô nương kia đều là nhân tuyển tốt nhất, ngay cả nàng, cũng không khỏi động lòng bởi sự dịu dàng, uyển chuyển hàm xúc của họ, không cần Hoàng thượng phải tỏ vẻ nhiều, nàng cũng có thể thực sự cảm nhận được, sự tồn tại của mình là dư thừa cỡ nào, hoàn toàn không thích hợp.
"Dù không đói bụng, cũng nên ăn một chút." Ánh mắt của hắn vẫn dịu dàng như thế. "Hay là, để tự tay ta đút nàng ăn?" Chưa dứt, hắn còn đưa ra đề nghị nghe như trêu ghẹo, nhưng người thông minh đều nghe ra được, hắn nghiêm túc. Tất cả mọi người, bao gồm Hoàng Phủ Thao đều chưa từng nhìn thấy Hoàng Phủ hào Nguyệt ân cần như vậy, chớ nói chi là để lấy lòng một cô nương! Náo nhiệt dưới kia không thể tiếp tục hấp dẫn họ, trên Lưu Thính Các, toàn bộ người hầu đều không kiềm được mà mở to mắt, tận mắt nhìn thấy hắn múc canh nóng, đưa lên môi thổi thổi cho nguội, sau đó mới đưa đến bên miệng của nàng, nhẹ giọng dụ dỗ.
"Ăn một hớp nào, cẩn thận nóng."
Lần này, không đợi Hoàng thượng mở miệng phản đối, Ấn Hoan đã phản ứng trước.
Nàng nhanh chóng quay đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn xưa nay vẫn trầm tĩnh, lần đầu tiên xuất hiện phản ứng khác thường, mọi người len lén nhìn trộm, thấy trên gương mặt xinh đẹp vô song còn nổi lên màu đỏ nhàn nhạt, thoạt nhìn là đỏ mặt, nhưng hình như giống bị tức đỏ hơn.
"Ta đã nói rồi, ta ăn không vô!" Nàng quật cường cự tuyệt, khó được nổi nóng.
"Đúng rồi, nếu Ấn cô nương đã nói rõ là không ăn, Hoàng thúc cũng đừng làm khó người khác nữa!" Khó được một lần Hoàng Phủ Thao cũng nhất trí với