pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Vương Gia Rất Nghiêm Túc

Tác giả: Hạ Kiều Ân

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 134382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/382 lượt.

Ấn Hoan. "Còn nữa, Hoàng thúc cũng nên chú ý trường hợp, hiện giờ việc người nên chú ý là những thiên kim dưới kia, mặc dù người tới là khách, nhưng hoàng thúc vẫn nên lấy hôn nhân của mình làm trọng, Ấn cô nương tự nhiên sẽ có người chăm sóc, hoàng thúc cũng đừng phí tâm." Y dùng giọng nói ôn hòa nhất, che giấu tức giận trong lòng, đồng thời còn khéo léo đưa đẩy, giải thích thân phận Ấn Hoan.
Dưới sự khua môi múa mép của y, dịu dàng săn sóc của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt lập tức trở thành sự săn sóc của chủ nhà đối với khách khứa, mọi người nghe vào tai, lại không hề bỏ sót ý tại ngôn ngoại trong lời hắn —— khách cũng chỉ là khách, cho dù có ăn mặc, trang điểm động lòng người thì cuối cùng cũng không thể được chọn làm phượng hoàng.
(*)Ý tại ngôn ngoại: Tức ý ở ngoài lời, chỉ những điều ẩn ý trong lời nói, người nghe tự suy ngẫm và hiểu lấy.
Trong khi bọn hạ nhân quăng cho Ấn Hoan ánh mắt đồng tình thì Hoàng Phủ Hạo Nguyệt đã lên tiếng: "Vậy theo Hoàng thượng, cô nương nào ở đây là xuất sắc nhất?"
"Mỗi vị thiên kim đều là do trẫm tỉ mỉ chọn ra, tự nhiên đều là tốt nhất!" Hất cằm lên, Hoàng Phủ Thao không khỏi hài lòng nói. "Nhưng nếu muốn trẫm lựa chọn, thì dĩ nhiên là thiên kim của Hàn Lâm Học sĩ xuất sắc nhất, luận tướng mạo, luận tài hoa, đều là hạng nhất, ngoài ra, cô gái này còn tinh thông cầm kỳ thi họa, thường ngày trừ thêu thùa, thích nhất là làm thơ, có thể nói sẽ rất tâm đầu ý hợp với Hoàng thúc." Chưa hết, còn có dụng ý khác mà liếc Ấn Hoan một cái.
Ánh mắt khinh miệt này, không đủ đâm lòng nàng bị thương, nhưng cũng đủ để làm nàng khó có thể chịu đựng.
Rốt cuộc tại sao nàng phải ở chỗ này? Rốt cuộc là vì cái gì, chỉ vì một lời nói, một hành động của hắn mà ngây ngẩn đi tới đây? Nàng đúng ra nên ở một góc không ai thấy, vì hắn mà cẩn thân lưu ý tất cả, nếu có gì ngoài ý muốn xảy ra, thì dùng hết sức mình để bảo vệ hắn, việc nàng không nên nhất, chính là ở chỗ này để bị người chỉ trích, mặc người chế nhạo.
Lời ra tiếng vào, nàng đã nghe đủ, không cần thêm ai đến nhắc nhở nàng.
Nàng đã sớm hiểu, vị trí bên cạnh hắn, không thuộc về nàng, bất luận hiện tại hay tương lai, người hắn nên nhìn đều không phải nàng, nên quan tâm, cũng sẽ không là nàng! Khẽ cắn răng, nàng hạ quyết tâm, dùng đến sáu phần sức lực mà giãy giụa lần nữa .
"Nhưng trong phần đông khách khứa ở đây, vi thần chỉ có thể nhìn thấy một người tốt nhất." Khẽ mỉm cười, bàn tay bên dưới không… dao động chút nào.
Hắn vẫn nắm thật chặt cổ tay nàng, không chừa chút khe hở, đồng thời cũng thận trọng không để nàng đau đớn dù chỉ một chút.
Ấn Hoan đầu tiên là sửng sốt nhìn chằm chằm bàn tay bất động như núi kia, tiếp đó lập tức lộ ra vẻ mặt bối rối.
"Là ai?" Không ngờ Hoàng Phủ Hạo Nguyệt sẽ chú ý tới người khác ngoài Ấn Hoan, Hoàng Phủ Thao không khỏi nở nụ cười. "Là thiên kim Lại Bộ Thị Lang, hay là cháu gái Thiếu phó?" Hắn hưng phấn suy đoán, không hề chú ý tới, hai người nọ đang tranh đấu gay gắt.
"Không." Hắn lắc đầu.
“Vậy là nữ nhi của Xiêm la Vương, hay Phỉ Thúy công chúa?" Hoàng Phủ Thao vẫn còn đang phỏng đoán.
Không, không cần nói nữa, nàng không muốn nghe! Là ai cũng được, ai đó đến ngăn cản cái đề tài này đi! Cho đến giờ phút này, Ấn Hoan mới chịu thừa nhận, thật ra mình vẫn luôn sợ hãi.
Nàng buồn bực, nàng đau lòng, nàng chua xót, thật ra cũng chỉ vì một nguyên nhân, nàng sợ sẽ mất đi hắn.
Không biết từ khi nào, nàng đã quyến luyến sự dịu dàng của hắn, yêu mến tính cách khi ôn hòa khi bá đạo của hắn, cho nên mới luôn kháng cự giờ khắc này.
Đột nhiên sáng tỏ, rốt cuộc đã khiến Ấn Hoan hiểu được tâm ý mình, nhưng cũng đồng thời chạm đến dây cung yếu ớt nhất, mẫn cảm nhất trong lòng nàng, thế nên nàng bắt đầu giãy giụa, không kiềm được mà giãy giụa, nhưng bất luận nàng có giãy giụa cỡ nào, vẫn hoàn toàn không lay động được hắn.
"Buông ta ra!" Nàng hốt hoảng và bất lực thốt lên, quyết định phải biến mất khỏi đây trước khi hắn nói ra đáp án.
"Không, ta sẽ không buông tay." Hắn kiên định nắm tay nàng. "Ta vĩnh viễn sẽ không để cho nàng đi."
"Tại sao?" Hoàng Phủ Thao mặt thối chen miệng, lúc này mới nhận ra hai người đã “nước sôi lửa bỏng” từ lâu.
"Hoàng thượng còn không hiểu sao? Thật ra ngay từ lúc bắt đầu vi thần đã có lựa chọn rồi." Hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, ánh mắt cũng vững như bàn thạch.
"Lựa chọn?" Hoàng Phủ Thao sửng sốt, trong lòng chợt có dự cảm xấu, nhưng lại không kịp chặn miệng mình. "Là ai?"
"Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt." Hắn quay đầu sang nhìn Ấn Hoan, trước mặt mọi người, thận trọng mà kiên định nói ra lựa chọn duy nhất của mình. "Ngay từ khi bắt đầu, người mà ta muốn, chỉ có nàng."
Những lời này, giống như sấm sét giữa trời quang, tất cả mọi người, bao gồm Hoàng Phủ Thao đều bị đánh cho choáng váng. Trong khi đó, Ấn Hoan lại ngây ra như phỗng.
Nàng nhìn hắn, thật lâu không nói nên lời.
Từ nay về sau, ta và nàng mãi mãi không xa rời.
Thì ra, lời cam kết đó, là thật.
Hắn thật không muốn nàng rời đi.
Ở trong lòng ta, nàng rất quan