Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.
ao dễ dàng để Lee ma ma rời khỏi?
Nghe thấy lời của cậu, sắc mặt Lee ma ma nhất thời trắng bệt, ánh mắt đầy oán hận, bà ta cắn răng, cực kì không cam tâm hành lễ với Lee Sung Min, nghiến răng nói: “Lão nô cáo lui.”
Khóe môi Lee Sung Min giương lên nụ cười, sau đó quát: “Cút đi!”
Lee ma ma oán hận nhìn Lee Sung Min, sau đó mặt tức xanh, một lời cũng không nói quay người rời khỏi.
Lee Sung Min khinh miệt cười nhẹ, sau đó đến bên Eun Jung, cười nói: “Ổn rồi, Eun Jung, sau này không ai dám bắt nạt ngươi nữa đâu! Mấy bọn tư lợi ấy nếu lại ức hiếp ngươi, ngươi cứ nói với ta.”
Còn Lee Joon đứng cạnh quan sát sự tình từ đầu đên cuối lại không lạc quan như vậy, ánh mắt hắn ta thoáng qua tia do dự, Lee ma ma làm người, tuy hắn không rõ lắm nhưng mà bình thường, với trình độ đối nhân độc ác như bà ta, bà ta cực kì nhỏ nhen và thù dai, khi nãy Lee Sung Min nhục mạ bà ta, e là sau này khó yên ổn, suy cho cùng, Lee Sung Min tuy là vương phi, nhưng lại không được vương gia yêu thương, nếu như một sớm một chiều Lee Sung Min mất đi quyền lực, khi đó, Lee ma ma tuyệt đối không bỏ qua cơ hội báo thù.
Tục ngữ nói, thà đắc tội quân tử, còn hơn đắc tội tiểu nhân, bởi vì tiểu nhân dùng mưu kế khó lòng mà phòng bị! Còn con người Lee ma ma này, nếu Lee Joon không nhìn nhầm, bà ta nhất định là một tiểu nhân.
Nghĩ tới đây, Lee Joon bất giác thở dài một tiếng, nói: “Vương phi, người vừa rồi không nên làm như vậy!”
Lee Sung Min hừ một tiếng, có chút không vui nói: “Không lẽ ngươi cảm thấy ta làm vậy là sai? Họ ức hiếp ta, ta không sợ họ, cái ta sợ là họ nhân lúc ta không có ở đây thừa cơ ức hiếp Eun Jung, Eun Jung và ta không giống nhau, ta dù có thất sủng tới đâu đi nữa, ta cũng là một vương phi, dù họ có muốn hại ta, cũng phải có vài phần do dự, còn Eun Jung chỉ là một nô tì nho nhỏ, họ căn bản không quan tâm sự sống chết của Eun Jung! Hứ, đừng tưởng ta không biết, những nhà đại hộ các ngươi, có chết một hai nô tì là chuyện bình thường, nhưng mà Eun Jung đối với ta không phải là một nô tì, mà là bằng hữu của ta, là bằng hữu duy nhất kể từ khi ta đến đây!”
Lời của Lee Sung Min, Lee Joon đương nhiên là không hiểu, nhưng mà trong lòng hắn, lại chấn động vì lời nói của cậu, luận thân phận, thân phận của Lee Sung Min Lee Joon biết rõ, bởi vì, Lee Sung Min là con cưng của thừa tướng, còn thế lực trong triều đình của Lee thừa tướng to như trời, thậm chí còn được hoàng thượng tin sủng, và bây giờ, còn là một phần tử của vương gia. (tức gia đình tên Jo Kyu Hyun)
Nghe lời của Lee Sung Min, trên mặt Lee Joon bất giác thoáng qua sắc khó coi, hắn ta trầm ngâm một lúc, khuyên: “Vương phi, hay là người nghe lời phân phó của vương gia đi, lần này, là đích thân thái tử gia phái người đem đến, nói là để huynh muội thái tử phi tương họp, cho nên, vương gia không có cách cự tuyệt!”
Huynh muội tương họp? Tên thái tử ấy là một đứa ngốc sao? Dù hắn không biết âm mưu của Lee Yoo Ra, không lẽ thân là thái tử, hắn không biết chuyện của Jo Kyu Hyun và nữ nhân kia? Hắn quả là rộng lượng, chủ động để người vợ mình và người tình tương kiến (gặp mặt)!
Và hơn nữa, bây giờ người người đều biết Lee Sung Min là một đứa ngốc, Lee Yoo Ra và ca ca ngốc của mình khác nhau một trời một vực, ả ta sẽ vui mừng khi gặp người ca ca ngốc này? Thật nực cười!
Hay là bây giờ ả ta trở thành thái tử phi cao cao tại thượng, muốn khoe khoang trước tên ngốc này, vậy thì, cậu không thể không hoài nghi trong đầu Lee Yoo Ra có bệnh, bởi vì, đối với một tên ngốc có gì mà khoe khoang? Tên ngốc này biết thái tử phi gì chứ? Thật là quá nực cười!
Nghĩ tới đây, Lee Sung Min bất giác trở mặt, lạnh lùng nói: “Hắn có thể cự tuyệt hay không, có liên can gì ta? Hắn định làm gi, là việc của hắn! Hắn đã không quan tâm sự sống chết của ta, ta hà tất lo việc của hắn!”
Lee Joon nhìn Lee Sung Min với thái độ quật cường (không khuất phục ai kia), bất giác thở dài, nói: “Vương phi, kì thực vương gia rất quan tâm người, đêm hôm qua, vương phi ngất trong tuyết, là vương gia phân phó thuộc hạ đưa vương phi về đây, có thể thấy vương gia…”
Ý của Lee Joon là muốn nói cho Lee Sung Min biết, Jo Kyu Hyun đối với cậu vẫn có vài phần tình ý, nhưng mà, những lời này khi lọt vào tai Lee Sung Min, lại câu lên cơn nộ hỏa của cậu, cậu không đợi Lee Joon nói xong, đã tức giận ngắt lời Lee Joon: “Ngươi đừng nhắc tên khốn kiếp ấy! Đêm hôm qua ngư