Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342271
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2271 lượt.
bạn trai, nhưng cậu không phải là ngốc, bây giờ, cậu thậm chí có thể cảm nhận được, bộ phận nào đó của Jo Kyu Hyun, đang nép sát vào bụng cậu, hơn nữa, vật ấy đang biến hóa với tốc độ kinh người.
Cậu biết đó là gì, và cũng biết đó có ý nghĩa gì!
Dù là thế kỉ 21 hay cổ đại, cậu đều là lần đầu tiên với tư thế thân mật một nam tử như vậy, đối diện với việc như vậy, Lee Sung Min cảm thấy trong lòng cậu rất hoảng loạn, không biết phải làm gi.
Vừa tức vừa thẹn, vừa gấp vừa ảo não, cậu lần đầu tiên trước mặt Jo Kyu Hyun rơi lệ ủy khuất, cậu vùng vẫy, nức nở nói: “Tên nam nhân đáng chết kia, mau buông ta ra buông ta ra đừng có động vào ta.”
Đừng nói là tên này, dù cho tất cả mọi người thì họ cũng chỉ nghĩ cậu điên rồi, nếu không phải là cậu trải nghiệm việc này ngay cả cậu cũng không tin!
Bây giờ tên nam nhân này trong lòng chỉ có Lee Yoo Ra hiểm độc kia, hắn căn bản không tin cậu!
Vốn dĩ, tên nam nhân chết tiệt này yêu ai không có nửa chút liên quan gì đến cậu, nhưng mà, nếu cậu đã nhập vào thể xác của Lee Sung Min ngốc kia, thỉ không thể để cậu ta chết oan uổng như vậy, cậu nhất định sẽ lật tẩy bộ mặt thật của nữ nhân thâm độc Lee Yoo Ra kia, báo thù cho Lee Sung Min ngốc nghếch!
Nghĩ tới đây, Lee Sung Min nhịn cơn giận, cười lạnh lẽo, cắn răng mà nói: “Ngươi tin nữ nhân hiểm độc ấy sao? Ngươi lại thích nữ nhân hiểm độc ngay cả ca ca của mình cũng giết hại! Jo Kyu Hyun, ngươi và nữ nhân kia quả là trời sinh một cặp!”
Tuy nhiên, lời của Lee Sung Min vừa dứt, cổ lại bị Jo Kyu Hyun siết chặt, chỉ thấy sắc mặt hắn âm trầm, ánh mắt hung dữ nhìn Lee Sung Min, lạnh lẽo nói: “Lee Sung Min! Bổn vương cảnh cáo ngươi, đừng nhục mạ Yoo Ra, nếu không bổn vương sẽ giết ngươi!”
Đối diện với sự uy hiếp của Jo Kyu Hyun, Lee Sung Min lần đầu tiên bình tĩnh như vậy, trong lòng cậu thậm chí không có chút cảm giác hoảng sợ, cậu chỉ lạnh lùng, khinh bỉ nhìn Jo Kyu Hyun, sau đó lãnh đạm nói: “Jo Kyu Hyun, ngươi không cần uy hiếp ta! Đừng nói là ngươi không thích bổn thiếu gia, bổn tthiếu gia đối với ngươi cũng không có chút cảm giác gì? Lee Sung Min ta chỉ muốn biết, có phải ngày mai ta bồi ngươi đi tham dự yến tiệc của nữ nhân kia, trước mặt mọi người nói ra sự thật của việc lên nhầm kiệu hoa, ngươi sẽ cho ta hưu thư, rời khỏi đây?”
Thấy dung mạo bình tĩnh lãnh đạm của Lee Sung Min, không biết tại sao, Jo Kyu Hyun cảm thấy trong lòng rất khó chịu, tay siết chặt lấy Lee Sung Min vì lời nói này mà khẽ bất động, qua một lúc lâu, mới xanh mặt, lạnh lùng nói: “Lời bổn vương đã nói, đương nhiên giữ lời, nhưng mà, tốt nhất ngươi đừng giở trò trước mặt bổn vương, nếu như ngươi dám tổn hại Lee Yoo Ra, bổn vương tuyệt đối không tha cho ngươi!”
Lee Sung Min hất bỏ tay của Jo Kyu Hyun, lạnh lùng cười, nói: “Ngươi yên tâm, bổn thiếu gia đến khi ấy nói ra sự thật, ngươi chỉ cần đưa ta hưu thư là được, đối với nữ nhân kia của ngươi, bổn thiếu gia không thèm nhìn ả một cái! Bởi vì, ả khiến ta ghê tởm!”
Lee Sung Min lặng lẽ nhìn Jo Kyu Hyun, trong lòng cười lạnh, đợi khi hưu thư đến tay, cậu tuyệt đối không quay đầu lại, nhưng mà trước khi rời khỏi đây, cậu sẽ cho tất cả mọi người biết bộ mặt thật của Lee Yoo Ra!
Nhìn thấy nụ cười lãnh đạm trên môi Lee Sung Min, cảm giác không vui trong lòng Jo Kyu Hyun càng mãnh liệt, mặt hắn trầm lại, bỏ mạnh Lee Sung Min ra, lạnh lùng nói: “Lee Sung Min, ngươi tốt nhất nhớ lời hứa với bổn vương!”
Lee Sung Min hừ nhẹ một tiếng, nói: “Jo Kyu Hyun, ngươi yên tâm, đến lúc đó bổn thiếu gia tuyệt đối không bám ngươi không buông, ảnh hưởng đến ngươi và nữ nhân kia chàng chàng thiếp thiếp, nhưng mà, tới lúc đó, ngươi phải trả lại giá trang cho bổn thiếu gia! Từ nay về sau, ngươi và bổn thiếu gia không ai nợ ai!”
Trên mặt Jo Kyu Hyun lộ ra tia cười miệt thị, chế nhạo: “Quả nhiên là một tên tham tài! Bị bổn vương từ rời còn không quên lấy đi giá trang!”
Lee Sung Min với vẻ mặt không chịu thua, cãi lại: “Ngươi đã từ bổn thiếu gia, đã mất đi tư cách có giá trang phong mãn của bổn thiếu gia! Bổn thiếu gia lấy đi đồ của mình, có gì là sai? Ngươi đường đường là thất vương gia, chắc không để mắt đến chút giá trang đó của bổn thiếu gia chứ?”
Mặt Jo Kyu Hyun lạnh lại, lãnh lẽo nói: “Như ý ngươi! Đến lúc đó, đừng cầu xin bổn vương thu hồi hưu thư!”
Nói đến đây, Jo Kyu Hyun ngập ngừng, lại lạnh lùng nói vọng vào một góc vườn: “Lee Joon, chúng ta đi!”
Dứt lời, hắn nhìn cũng không nhìn Lee Sung Min, phẩy tay áo, khu