Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342156
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2156 lượt.
ả mọi thứ sẵn sàng vì ta mà vứt bỏ tất cả, đối với người đó, giang sơn vạn lí chẳng thể bằng được một nụ cười của ta, làm sao ta có thể không động lòng? Thế nhưng lúc này, ta chẳng thể nào quên được con người mà lúc này gần như đã chẳng còn gì cả. Trong đầu ta lại hiện lên hình bóng cùng nụ cười hồ li xảo quyệt của Diệu, chàng thường ăn hiếp ta, đấu khẩu với ta, nhưng cũng hay khiến cho ta vui vẻ. Thậm chí chàng vì ta mà uống rượu độc, ấy vậy mà sau cùng lại bỏ ta đi. Ta đột nhiên muốn mắng bản thân thậm tệ, Ngọc Phiến Nhi, mày thật đúng là thiếu bản lĩnh! Chàng đã không cần mày nữa, mày còn nghĩ tới chàng làm chi?
“Nàng không cần trả lời ta ngay lập tức. Ta đã nói rồi, ta đã quen với cảm giác hai người, không muốn quay về cuộc sống đơn độc, quạnh quẽ xưa kia nữa. Hơn nữa, ta cũng rất bảo thủ, đã tìm được rồi thì không muốn thay đổi nữa. Ta có thể chờ đợi, chờ đợi thời gian chứng minh, Diệu có được, ta cũng sẽ có được, thậm chí… thứ hắn không cho được, ta đều có thể cho nàng.”
Phía chân trời xa xa, ánh bình minh hắt lên những dải sáng màu đỏ xuyên qua làn mây mỏng manh. Nước suối vẫn chảy róc rách, sương khói bay là là khắp nơi tạo nên cảm giác mờ ảo lạ thường. Sau những bóng trúc xanh rờn, ta lặng lẽ nhìn ánh ban mai chiếu lên cả tòa thành Trường An. Buổi sáng tại khu rừng ngoại thành đế đô, ta có thể cảm nhận rõ ràng sức sống mãnh liệt của cây cỏ chim muông vào đầu hạ. Sắc trời đã sáng bừng trên sắc xanh của rừng. Nhìn ra xung quanh, ta hít một hơi thật sâu, thực sự biết ơn ông trời đã tạo nên những cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp, thần kì thế này.
“Ngài đang nghĩ gì thế?” Nhìn thấy Diệp cũng lặng người, ta cảm thấy rất hiếu kì.
“Ta đang nghĩ… giang sơn Đại Kỳ chúng ta thực sự quá tươi đẹp!” Ngài nhẹ nhàng đáp lại.
“Đúng là rất tươi đẹp!” Ta vẫn nhớ, trước kia cùng đi ăn hoành thánh với Diệu ở phố Tây, ta đã từng ngắm bình minh cùng chàng. Ta thở dài, Ngọc Phiến Nhi, mày quá tham lam, mày hoàn toàn không phải là thiên kim tiểu thư phủ Thừa Tướng, ngay cái tên của mày cũng là trộm về, mày trộm cuộc đời của người ta, mày vẫn không hiểu hay sao, trên thế gian này trước kia, bây giờ và cả sau này sẽ chẳng có bất cứ thứ gì thực sự thuộc về mày cả!
“Phiến Nhi, nàng sao thế?”
“Ma đầu sát nhân, ta chóng mặt quá!” Dòng máu ấm nóng vẫn chảy từ vết thương trên vai ta xuống, ta nghe thấy Diệp gằn lên một câu “Chết tiệt!”, sau đó ta chẳng còn biết gì nữa liền thiếp đi.
Tiêu Lang Ngày Nào Thành Người Dưng
“ Ây da ! “
Tiếng thét chói tai phá vỡ không gian tĩnh lặng, khiến đám chim chóc vô cùng hãi hùng bay toán loạn làm những cánh hoa trong ngự hoa viên rơi xuống như mưa. Ta nheo mắt, đưa tay sờ vào đống phân chim rơi trên trán mình, thực đúng là lúc người ta gặp xui, ngay cả con chim cũng có thể ăn hiếp được.
Không biết thể chất của Ngọc Phiến Nhi thực sự yếu đuối hơn thân thể của ta trước đây quá nhiều hay là do ta đã được phụ thân Thừa tướng nuông chiều quá độ, mà chỉ vì vết thương nhỏ xíu lần trước thôi cũng suýt chút nữa là khiến ta mất mạng. Diệp lo lắng cho thương tích của ta, liền đề nghị với Hoàng đế lão gia cho ta được tạm thời ở lại Đông cung, tiện cho thái y chăm sóc hàng ngày. Gần đây, ngày nào mấy vị thái y này cũng tới thay băng vết thương cho ta, mỗi lần thay băng đều đau đến mức khiến ta khóc lóc thảm thiết gọi phụ mẫu liên hồi.
Diệp trông chừng ta rất sát, bởi vì thái y dặn rằng ta không được ăn những thức ăn chua cay, vậy nên cuộc sống của ta hiện nay không hề có hai chữ mỹ vị. bữa ăn nào của ta cũng chỉ có bát cháo hoa đạm bạc. Đề phòng ta ăn vụng, Diệp còn phái cả một ma ma trong cung tới theo sát ta một ngày hai mươi canh giờ. Ta thực sự đáng thương, bị giày vò đến độ này, dung mạo lại càng thêm tiều tụy, mới có một tuần mà quầng mắt càng lúc càng thâm đen, da mặt vàng vọt, người còn gầy hơn cả hoa.
“ Lão đại, tỷ thật thông minh… à không… là tiểu thư thật là thông minh ! “ Quả Quả cúi đầu vừa khóc vừa nói.
“ Thật sao ? mấy đứa đệ đúng là rất hiếu thuận, các đệ đã ở đây bán thân mai táng lão đại mấy ngày rồi ? “
“ Ngày nào cũng bán… hu hu… “ Mấy đứa nhóc lại ôm đầu khóc rống lên.
“ Vị tiểu thư này sao giọng nói nghe quen thế ? “ Quả Quả thút thít lên tiếng.
“ Đúng thế, nghe rất giống với giọng lão đại. “ Qua Qua tiếp tục khóc lóc.
“ Nhất định là vì chúng ta quá đỗi nhớ mong lão đại, nên mới cảm thấy ai cũng đều giống người cả. “ Thảo Thảo than thở rồi nói.
“ Chúng ta đều quá nhớ thương lão đại, thế nhưng tại sao ta càng nhìn lại càng thấy vị tiểu thư này trông rất giống với lão đại. Á… lão đại… tỷ vẫn chưa chết à ? Tỷ thực sự chưa chết, vậy thì quá tốt rồi ! “ Hoa Hoa ngẩng đầu lên kinh ngạc, còn ta mỉm cười còn tươi hơn cả hoa.
“Chết? Các đệ đương nhiên mong ta chết sớm rồi. Ngày nào cũng phái người canh tại Phố Tây, ngăn ta tới thông báo tình hình. Các đệ không phải giỏi nắm bắt các tin tức lắm sao, tại sao lại không biết ta đã quay về phủ Thừa tướng? Ta bị nhốt tro