Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.
trước.” Ta không muốn giải thích, thế nhưng lời cứ bật ra. Trong khoảnh khắc ta cảm thấy bản thân thật quá thấp hèn, thế nhưng lại không thể không làm vậy, bởi vì dù thấp hèn đến mấy cũng chẳng bằng nỗi đau khi chàng hiểu lầm ta.
“Liễu Nhi lỗ mãng, nếu muội ấy đã làm tổn hại đến tiểu thư, ta thay mặt xin lỗi. Có điều, Ngọc cô nương, nếu cô nương cố ý muốn gây sự, Nam Cung Diệu ta nhất định sẽ chấp nhận chơi đến cùng.” Diệu kiểm tra bàn tay của Hoàng Phủ Liễu Nhi, sau đó cau chặt đôi mày nhìn ta. Ngữ khí rõ ràng là không hề vui vẻ. Hoàng Phủ Liễu Nhi liền tỏ ra yếu ớt nép ngay vào lòng Diệu. Ta lặng người nhìn chàng, chàng đang bảo vệ cho ả ta?
“Đồ hồ li thối tha!”
“Điện hạ, lúc này có pháo tín hiệu, biên qua cấp báo, chúng ta phải nhanh chóng hồi cung. Còn về Ngọc Phiến Nhi cô nương…” Hoàng Phủ Trung Nghĩa nhanh chóng nhảy lên ngựa do đám thị vệ vừa dắt tới.
“Nam… Cung… Diệu, ta nguyền rủa chàng!” Nhìn bóng dáng họ dần khuất xa, ta đột nhiên thét gào gần như đến rách cả họng. Rồi ta quỵ xuống, khóc đến đứt ruột đứt gan. Sau một hồi, ta đứng dậy, lau khô nước mắt rồi bước về phía phủ Thừa tướng. Đúng lúc đó bầu trời giật tung sấm chớp. Đi được vài bước, bàn chân ta càng lúc càng nặng nề, đau đớn. Ngọc Phiến Nhi, mày không được phép gục ngã, tuyệt đối không thể ngất đi. Mùi vị tanh lòm, máu nóng chảy ra, mắt ta tối sầm lại, cả người ngã nhào về phía trước.
“Những lời đau lòng, nếu không nghe thấy nữa, liệu có cảm thấy tốt hơn? Để ta đưa nàng về phủ Thừa tướng.” Vào khoảnh khắc ngất đi, ta mơ màng nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông, cùng giọng nói thương xót mà kì quái. Kí ức sau cùng hiện lên trong đầu ta chính là mùi hương dịu nhẹ của cây trúc thanh nhã.
Lặng Nghe Hoàng Hôn, Đắm Muộn Sầu
Mưa, thuận theo mái ngói lưu ly màu xanh lục ở tháp Trường An, chảy xuống tí tách. Hoàng thành dường như trầm lặng nhiều bởi trận mưa này. Tầng tầng lớp lớp những căn nhà trông lại càng tiêu điều trong bóng đêm. Đường được lát bằng đá đen bóng, nước mưa đọng đầy, lúc sáng long lanh lúc đen đặc. Bầu trời, mang màu ghi ảm đạm, mây đen giăng giăng khắp chốn, khiến cảnh sắc trở nên u ám, mờ ảo.
Thành Trường An trước buổi bình minh, lại thêm trận mưa đêm càng làm không khí thêm cô tịch, quạnh vắng. Trên những con đường rộng với ánh đèn lồng vàng mờ ảo, một lão bá đang mặc áo tơi đi đổ canh đêm, cũng có những người buôn bán mặc áo che mưa vội vã đi lấy hàng, thi thoảng lại có một vài người phụ nữ cầm ô nhanh chân rảo bước. Yên Chi Các tại ngã tư đường đang tiễn chân khách trọn. Ca múa, đàn hát suốt đêm, nến đỏ rượu hồng cũng đã tỉnh. Tửu lầu hai bên đường cũng bắt đầu đóng cửa.
Tiểu nhị của Bách Vị Lầu vội bã lau sạch mặt bàn mấy lần, ra ý thúc giục những người khách vẫn còn chưa chịu rời đi. Chỗ ngồi trong lầu trống vắng lạnh lẽo, vào lúc này, ta một mình ngồi bên cửa sổ, cảm giác vô cùng thanh tịnh. Nhìn qua cửa sổ ra phía xa xăm, sông rộng mây bay, gió sớm mai thuổi cuồn cuộn mang theo sự tĩnh lặng đến ảm đạm.
Trường An trong đêm, tựa lầu nghe mưa, mặc thời gian trôi đến tận sáng sớm. Nếu là văn nhân nho sĩ, khi thấy cảnh tượng lúc này, nhất định sẽ sáng tác ra những áng văn thơ tuyệt vời, lưu danh thiên cổ, đáng tiếc ta không phải, hơn nữa ta cũng chẳng còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
“Canh năm đóng cửa!” Tiểu nhị cầm tấm gỗ chặn cửa lắc lư trước mặt ta. Ta đành nhấc mông chẳng chút tự nguyện, nhưng hoàn toàn không định rời đi.
“Quan khách còn không ra về, ta sẽ ném ra ngoài cửa đấy!” Tiểu nhị cầm tấm gỗ kia lên đưa lời đe dọa. Không cần phải thế chứ, mấy hôm nay ta ngày nào chẳng ngồi ở đây đến tận khi trời sáng, cửa tiệm này có nhất thiết phải đuổi khách theo cách này không?
“Đại ca, ta chỉ ngồi đây thêm một lúc nữa thôi, đợi… đợi tạnh mưa rồi ta sẽ đi. Hôm nay ta không mang theo ô.” Ta nhẹ nhàng lên tiếng, tuy rằng tai đã điếc, nhưng miệng chưa câm. Ta hạ thấp giọng, đưa lời nũng nịu, nhất thời quên mất mình đang cải tranh thành nam nhi. Đàn ông lại đưa lời nũng nịu một người đàn ông khác, đúng là vô cùng quái dị!
“Ây da! Ngươi ném ta ra ngoài thật sao?” Chỉ trong khoảnh khắc, ta đáp ngay xuống vũng nước trước cửa. Khi ta quay đầu lại, cửa tiệm đã đóng. Ta vùng vẫy loạng choạng cố gắng bò dậy. Có nhầm không thế, không ngờ ngươi thực sự ném ta ra khỏi cửa?
Trời sắp sáng, mưa nhỏ dần, nước trên mái nhà vẫn chảy xuống tí tách không ngừng. Toàn thân ta ướt sũng, bẩn thỉu. Từ lâu ta đã biết không nên mặc y phục nam nhi màu trắng mà. Ta giậm chân, thê thảm bước về phủ Thừa tướng. Suốt cả dọc đường ta chu miệng, uất ức chỉ muốn bật khóc.
Mưa càng lúc càng nhỏ hơn, nhưng cây cối cũng đã ướt đẫm vì trận mưa dầm này. Toàn thân đã bẩn hết, nên ta chẳng để tâm quá nhiều, từng bước từng bước thận trọng đi trên con đường trơn trượt. Kể từ khi hoàn lương không đi ăn trộm đến nay, thân thủ của ta cũng không còn được nhanh nhẹn như trước. Vừa định trèo tường vào trong, ta chợt cảm thấy có thứ gì đó đang ké