pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.

o mình. Quay đầu lại nhìn, ta phát hiện ra chân mình đã bị vướng vào sợi dây xỏ tiền đồng mắc trên cây. Ta nghiến răng nghiến lợi mãi mới có thể kéo đứt sợi dây rồi rút chân ra. Thế nhưng vì vừa dùng sức để kéo chân, tay lại tóm vào tường không chặt, nên ta bất ngờ ngã nhào xuống đất.
“Ây da! Là tên khốn kiếp mũi trâu mặt lợn chết tiệt nào hãm hại lão nương?” Kẻ nào lại treo trên cây nhiều sợi dây xỏ tiền đồng như vậy chứ? Thực đúng là quá thất đức mà, các người không biết làm vậy rất dễ khiến những đạo tặc định vào phủ trộm đồ bị ngã hay sao? Còn thấy bản tiểu thư chưa đủ xui xẻo à, làm ra cái trò này hại ta bị ngã một phát đau quá! Ta tức tối vừa định bò dậy, còn chưa ưỡn thẳng người thì lưng đã có cảm giác đau nhói, nóng như lửa đốt. Ta lại khụy người xuống, nằm dài dưới mặt đất.
Bộp! Bộp! Khi ta còn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra, thì lưng ta đã hứng cả trận mưa gậy.
“Đừng đánh nữa… tha mạng cho ta, đừng đánh… sau này ta không dám trộm đồ nữa…” Đầu óc choáng váng, ta chỉ biết thét lên theo phản xạ, như thể vừa định ăn trộm thì bị chủ nhà phát hiện vậy.
Thấy ta nhắc đến ba chữ “ăn trộm đồ” những người đó lại càng đánh mạnh hơn. Ta ôm đầu nằm co rúm dưới đất, hoang mang tột độ. Đột nhiên, một bóng người xông ra, thì ra chính là nha hoàn ở phòng ta. Không biết nha hoàn đó nói gì, mà đám người kia lập tức vứt dậy xuống, sau đó xông lại đỡ ta dậy. Một lát sau, ta nhìn thấy mẫu thân mình chạy tới không ngừng kêu khóc. Đôi môi bà co giật liên hồi, bà khóc lóc, kêu than những gì ta chẳng nghe thấy được. Có lẽ do bị đánh đau quá nên dù có người đỡ, ta vẫn bước đi loạng choạng, được vài bước, hoa mày chóng mặt, mà ngất lịm đi. Nếu không phải ta bị các ngươi đánh cho mất hết sức lực, thì ngay lúc này bản cô nương nhất định sẽ rút gân lột da các ngươi! 
Ta được bọn họ đỡ về phòng, đặt lên giường. Sau đó có mấy vị đại phu vào thăm khám tình trạng sức khỏe cho ta. Khám xong, họ sai người đi sắc rồi đưa lên một bát thuốc đắng ngắt. Ta vừa uống được một ngụm đã nôn vội ra, vùng vẫy không chịu uống thêm nữa, đây đâu phải là thứ cho con người dùng chứ? Thấy ta không chịu uống tiếp, đại phu liền đánh mắt ra hiệu, phái mấy nha hoàn giữ chặt lấy ta, cưỡng ép ta phải uống bằng được số thuốc này vào bụng. Ta nhìn mẫu thân mà nước mắt đầm đìa, bà đứng ngay ngoài cửa, ánh mắt tràn đầy vẻ thương xót và lo lắng. Mẹ kiếp, đó có còn là mẫu thân ruột thịt nữa không, nhìn thấy con gái bị đám nha hoàn và đại phu ngược đãi vậy mà cũng không lại gần ngăn cản gì hết sao? Ta bị giày vò đến mức trợn mắt trợn mũi, gần như tắt thở, mấy lần định mở miệng mắng người, nhưng lại bị thuốc đổ vào miệng, ho sặc sụa. Khó khăn lắm ta mới có thể uống hết bát thuốc có mùi quái gở, đáng ghét đó. Tưởng rằng đã có thể nghỉ ngơi, ai ngờ ngay lúc đó lại có mấy người khác xông vào ấn chặt ta xuống giường.
“Ông nhà mày, ăn hiếp bà cố nhà mày thành nghiện rồi sao, lúc ta còn lăn lộn ở thành Trường An, lông của mày vẫn còn chưa mọc hết đâu. Thực đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng đừng!” Ta bị bọn họ ấn xuống dưới giường, liền nghiêng đầu sang lớn tiếng mắng chửi. Đúng vào lúc mắng hăng nhất, ta đột nhiên mới nhớ ra mình đang là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng, không được nói những lời thô tục trên giang hồ như vậy. Ta liếc mắt nhìn my đang đứng một bên, không biết bà ta có cảm thấy nghi ngờ không nữa. Mẫu thân ta lúc này dung nhan tiều tụy, nét mặt lo lắng. Bà nhìn ta bằng ánh mắt hoang mang, dường như không biết phải làm thế nào mới phải.
Sau cùng, bà dường như đã hạ quyết tâm, liền quay sang nói với đám gia đinh đứng cạnh mấy lời. Tất cả gia định lập tức xông lại, trói chặt lấy ta. Ta thực sự chẳng hiểu gì hết, không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, hôm qua vẫn còn là đại tiểu thư được mọi người yêu thương, chiều chuộng, sủng ái hết mực, hôm nay đã trở thành một phạm nhân vừa bị đánh đòn vừa bị chuốc thuốc đắng vào miệng, lại còn bị trói trên giường?
Bọn họ trói ta xong, liền lấy chăn đắp thân thể ta kín mít. Chân tay ta chẳng thể động đậy, chỉ biết đảo mắt nhìn quanh bên này một tí, bên kia một tí. Trong lòng cảm thấy hoang mang tột độ, phải chăng bọn họ đã biết ta không phải là Ngọc Phiến Nhi mà chính là tên trộm đã bóp chết Ngọc tiểu thư lúc trước, nên giờ đang định cho ta vào lồng heo thả trôi sông? Ta vừa suy đoán lung tung lại vừa cố gắng nghĩ ra kế sách.
Mọi người khó khăn lắm mới trói được ta. Sau đó, tất cả đều lặng lẽ lui xuống dưới, chỉ có mỗi tiểu nha đầu Tiểu Thúy ở lại cùng ta. Tiểu Thúy đứng bên cạnh, vừa khóc đỏ cả mắt, vừa đút nho cho ta ăn. Dù cảm thấy chán nản trong lòng, nhưng còn cho ta ăn hoa quả, xem ra bọn họ đối xử với phạm nhân không tệ chút nào !
“Kẻ sĩ có thể chết không thể chịu nhục. Nói mau, các ngươi định làm gì ta hả?” Sau khi ăn no hoa quả, ta hổn hển nằm trên giường lên tiếng vặn hỏi. Tiểu Thúy nghe vậy, trông lại càng thêm lo lắng, liền cầm lấy một tờ giấy rồi viết gì trên đó.
“Tiểu thư, người đừng có dọa Tiểu Thúy, người nhất định phải mau chóng khỏi bệnh.” Cô bé vừa khó