Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342139
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.
c vừa viết.
“Ta không bị bệnh gì cả, chỉ là tai không nghe thấy thôi.”
“Tiểu thư, gần đây trong phủ có quỷ, hôm nay người vừa trèo tường vừa ăn nói những lời tục tĩu linh tinh, đạo sĩ nói, e là người đã bị trúng tà. Lúc này ngài ấy đã chế bát thuốc bùa cho người uống, nhờ vậy người mới có thể tỉnh táo lại đó.”
“Ta suýt bị nghẹn nước mà chết mới đúng. Ta không bị trúng tà.” Bây giờ mọi chuyện đã rõ ràng, tất cả đều là vì ta bị tên đạo tặc đêm đêm lẻn vào trong phủ Thừa tướng kia hãm hại.
“Tiểu thư, Tiểu Thúy biết người vì quá nhung nhớ Tam Điện hạ cho nên mới cải trang thành bộ dạng của ngài ấy.”
“Ta cũng chưa điên đến mức đó!” Không ngờ lại nói ta cải trang thành nam nhi giống Diệu để nguôi ngoai thương nhớ.
“Đạo sĩ đã nói tiểu thư cần được xung hỷ, vậy nên phu nhân định tiến hành hôn lễ cho tiểu thư sớm hơn dự định. Tiểu Thúy cũng nghĩ rằng, khi tiểu thư có tướng công rồi, nhất định sẽ không còn nhớ tới Tam Điện hạ nữa, thế nên tự nhiên sẽ khỏi bệnh thôi.”
Thành thân? Trong lòng ta đột nhiên dâng trào cảm giác đau đớn, cổ họng tanh lòm, thổ huyết tại chỗ. Tiểu Thúy sợ đến mức vội vã chạy ra ngoài gọi mẫu thân. Còn ta yếu ớt nằm trên giường, trong lòng như bị ngàn vạn mũi kim đâm. Ông trời quả nhiên là công bằng, Ngọc Phiến Nhi, mày thực sự cho rằng bản thân có phận phú quý, là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng sao? Hạnh phúc đó không thuộc về mày, tất cả đều sẽ phải trả lại hết thôi, mày chẳng qua chỉ là một tên ăn mày ti tiện!
***
Những ngày sau đó, ta bị giám sát rất chặt. hàng ngày ngoài Tiểu Thúy viết chữ nói chuyện cùng, tiện thể ta có thể đọc thêm vài chữ, ta gần như chẳng có bất cứ hoạt động nào khác. Ta chán nản ngồi bên cửa sổ, tay chống cằm, nhìn cơn mưa lâm thâm bên ngoài. Mưa rơi mau hạt,khiến bầu trời âm u, mờ ảo. Nước chảy từ trên mái nhà xuống tí ta tí tách. Phía xa mây đen cuồn cuộn sấm chớp đùng đùng, gió thổi mạnh như thể có hàng ngàn chiếc kim trong không khí, thổi vào người ta đau đớn. Tiểu Thúy thấy trời mưa, cũng không muốn ra ngoài, chúng ta cứ như vậy ở trong phòng, hoàn toàn chìm trong im lặng.
Ta chán nản đưa tay ra ngoài cửa sổ, nghịch nước mưa, tiếp đó lại than ngắn thở dài. Tiểu Thúy đứng bên sợ ta bị nhiễm lạnh, vội vã ngăn ta lại sau đó đóng nhanh cửa sổ lại.
“Tiểu thư, chiều nay Vương công tử sẽ tới.” Tiểu Thúy đưa cho ta một tờ giấy. lâu nay, ta thực sự quên khuấy mất rằng trên thế giới này còn có một nhân vậy như vậy tồn tại. cố gắng mãi, ta cũng chẳng thể nào nhớ ra hình dáng của phu quân tương lai thế nào.
“Hắn tới rồi sẽ vào thăm ta?” E là hắn cũng chẳng hề mong lấy một thiên kim tiểu thư Thừa tướng thất thế như ta đâu.
“Tiểu thư, người nhớ cô gia sao?” Tiểu Thúy che miệng cười vui, rồi viết câu này lên giấy.
Ta mỉm cười lạnh nhạt. Nhung nhớ? Trong lòng nhung nhớ, đau lòng buốt ruột, những thứ đó cũng chỉ dành riêng cho một người mà thôi… Nghĩ tới đây, ta lại chỉ muốn tát cho mình mấy cái thật mạnh, Ngọc Phiến Nhi, lẽ nào đến tận giờ phút này, mày vẫn mong ngóng con hồ li đó sẽ tới thăm mày hay sao?
“Tiểu thư, người an tâm, đợi đến mùng tám tháng sau, cô gia sẽ đến đón tiểu thư về nhà. Hôm nay, cô gia đến đưa lễ thôi. Tiểu thư, đợi khi nào người xuất giá, em cũng theo sang bên đó là nha đầu hầu hạ người có được không?” Tiểu Thúy vừa viết, vừa nói lại vừa nhìn ta mỉm cười tươi tắn.
“Mùng tám? Bây giờ đã là cuối tháng rồi.” Ta kinh ngạc trước câu nói của Tiểu Thúy, cơn buồn ngủ khi nãy đã tan biến đi đâu hết.
“Tiểu thư, không phải người nôn nóng quá đấy chứ? Không đợi được nữa sao? Cô gia thành tâm thành ý muốn lấy người, hôm nay đã mang lễ hỏi lên đến năm ngàn lạng vàng tới.”
“Năm ngàn lạng vàng?” Ta nhảy bật người lên, nhiều tiền như vậy chỉ để làm lễ vật ăn hỏi cho ta sao?
“Tiểu thư, người đừng tức giận! Người phải biết, cô gia là con nhà quan viên bình thường, bổng lộc một năm cũng chưa đến hai trăm lạng vàng. Năm ngàn lạng vàng này là do nhà cô gia bán nhà mới có được, điều đó cho thấy cô gia quyết tâm lấy bằng được tiểu thư. Hẳn là trong lòng cô gia chỉ có mỗi mình tiểu thư thôi đấy.” Tiểu Thúy thấy ta đau lòng, liền viết mấy câu lên giấy, thay lời giải thích cho Vương công tử.
“Nói vậy, năm ngàn lạng vàng này gần như là toàn bộ gia sản của hắn sao?”
“Đúng thế, cô gia thành tâm thành ý đặt tiểu thư trong trái tim rồi. Ngài không quản đường xá xa xôi, đích thân đưa lễ hỏi tới, xin thành thân với tiểu thư.”
Liệu ta có thể không gả được không? Ta không muốn phải lưu lạc đầu đường xó chợ. Hắn dùng hết tiền làm lễ vật, vậy sau này ta phải đi theo hắn uống gió tây bắc mà sống sao? Gả cho ai không phải điều quan trọng, quan trọng chính là sau khi gả đi, liệu ta có được sống cuộc sống phú quý ăn uống hả hê hàng ngày hay không?
“Cô gia đã nói rồi, sau này dù phải đi ăn xin cũng sẽ đưa tiểu thư theo, tuyệt đối không bai giờ thay lòng đổi dạ.” Tiểu Thúy lại còn bổ sung thêm câu nữa.
“Đi ăn xin?’ Bản cô nương trước kia vốn là một ăn mày, nếu lại quay về cuộc sống của một ăn xin như trước, vậy ta còn xuất gi