Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.
á làm gì nữa? Ta hít một hơi thật sâu. Thế nào ta cũng bị bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo cười cho thối mũi. Khó khăn lắm ta mới không phải làm ăn mày nữa, kết quả, sau khi xuất giá lại tiếp tục đi ăn xin. Vừa nghĩ tới cuộc sống thê thảm sau lễ thành hôn, ta liền chu miệng, nhắm mắt, bật khóc thành tiếng.
“Tiểu thư, người đã cảm động trước tâm chân tình của cô gia sao?”
“Cảm động cái khỉ gì, ta không chịu gả đâu. Ngươi mau đi nói với mẫu thân, nếu bắt ta phải thành thân, ta thà… thà… thà chết không chịu.” Ta khóc lóc thảm thiết, nghiến răng thê thảm cất lời.
“Tiểu thư, người vẫn còn nhớ thương Tam Điện hạ sao?” Tiểu Thúy bắt đầu nghiêm mặt, rồi cau chặt đôi mày. Ta nhìn cô bé bằng đôi mắt đầy ai oán, tại sao cứ toàn nhắc đến những chuyện ta không muốn nghe vậy chứ?
“Tiểu thư, so về thân phận, địa vị, tài hoa, tướng mạo, Vương công tử đích thực không thể sánh bằng Tam Điện hạ, thế nhưng Vương công tử đối với tiểu thư một lòng một dạ, trước sau như một. Hơn nữa… tiểu thư có biết tại sao mọi người lại muốn gả người cho Vương công tử nhanh như vậy không? Đó là bởi vì hôm trước, Tam Điện hạ đã lên kim điện, thỉnh cầu Hoàng thượng cho phép ngài được rước Hoàng Phủ Quận chúa về nhà sớm. Hoàng thượng nói sẽ tổ chức hôn lễ của người vào cùng ngày hôm đó luôn, coi như cầu phúc, hi vọng song hỷ lâm môn có thể khiến ông trời thương xót, giải quyết được nguy cơ chiến tranh chốn biên thùy lúc này.”
Trái tim ta đột nhiên cảm thấy đau đớn, như bị thứ gì đó đập ra thành trăm ngàn mảnh vụn. cuối cùng… ngày đó cũng đã tới, ta và chàng đều sắp thành thân, giữa chúng ta sẽ chẳng còn bất cứ quan hệ nào nữa.
“Ta có thể bỏ mặc mọi khinh miệt trên thế gian này, nhưng mãi mãi chẳng thể nào làm hại đến nàng. Ta có thể coi thường mọi thứ tình cảm trong cuộc đời, nhưng mãi mãi không thể nào không yêu nàng. Ta yêu nàng!” Ta bất giác nhớ lại lời chàng từng nói với ta.
“Đồ lừa đảo!” Ta cúi đầu xuống, chỉ cảm thấy khuôn mặt mình lạnh buốt, nước mắt rơi lên mu bàn tay nóng rực. Con hồ li chết tiệt kia, chàng cứ thành thân cùng người khác đi, ta cũng sẽ thành thân, là ta… từ bỏ chàng trước!
“Tiểu thư…” Tiểu Thúy mấp máy đôi môi, tuy rằng không nghe thấy, nhưng ta biết rằng cô bé đang gọi ta.
“Ta đồng ý.”
“Tiểu thư…”
“Ta buồn ngủ rồi, ta đi nghỉ trước đây.” Ta trèo lên giường, vùi đầu trong gối. Sống mũi cay xè, đôi mắt sưng vù, ta thực sự đã xem thường bản thân quá nhiều. Ta cố gắng lau khô nước mắt, nhưng càng lúc lại càng khóc nhiều hơn. Ta vô cùng phẫn nộ, tay quệt nước mắt mỗi lúc một mạnh hơn, thế nhưng lại càng khiến đôi mắt mình đau đớn, nóng rực, nước mắt lại càng tuôn xuống nhiều hơn.
Không khí dưới gối càng lúc càng thêm ngột ngạt, cảm giác thiếu không khí khiến người ta tê dại đôi chút. Ta không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Trong mộng ta gặp lại Tuyết Thần, đó là người đàn ông ngay từ cái nhìn đầu tiên đã cho ta thiện cảm. Thế nhưng chàng chỉ lạnh lùng nhìn ta, dáng vẻ kiêu ngạo, khí chất của chàng khiến ta tự ti, sau đó chàng bỏ đi cùng với người phụ nữ cao cao tại thượng, xinh đẹp tuyệt trần. Ta còn mơ thấy Diệu, chàng đưa ta đi ngắm sao trời, nhưng vào lúc ta vui vẻ nhất, chàng lại lạnh lùng vứt bỏ ta, nắm tay quận chúa Thạch Lựu cùng nhau rời khỏi. Sao trời đã lặn hết, mưa trút xuống liên hồi, vừa nóng lại vừa lạnh, ta cảm thấy toàn thân đau đớn. Lạnh quá!
Rõ ràng đang là mùa hè, tại sao lại lạnh như vậy, lạnh như thể ta đang đứng ngoài trời mưa tuyết.
Lúc ta tỉnh dậy, đã là buổi đêm của ngày hôm sau. Trên trán ta đặt một chiếc khăn, còn toàn thân được ủ trong một chiếc chăn ấm. Ta nhìn sang thất mẫu thân mình đứng bên, đang cau chặt đôi mày, nhìn ta chăm chú. Đại phu vừa than thở vừa lắc đầu, sau đó cúi đầu kê đơn thuốc.
“Khụ… khụ…” Ta vừa định lên tiếng, thì thấy cổ họng vô cùng khó chịu liền ho một cơn dài, cảm giác sắp chẳng thở nổi nữa. Ta chống người định dậy, lại càng ho dữ dội hơn, ta che miệng, ho mãi cho tới khi cảm thấy bàn tay nóng hổi. Vừa đưa tay ra, ta mới hoảng sợ nhận thấy trong đó là máu. Mẫu thân ta nhìn thấy cũng chẳng cầm lòng được mà bật khóc thành tiếng.
“Mẫu thân, người đứng khóc nữa. Mùng tám là con thành thân với Vương công tử rồi, xung hỷ là sẽ khỏi bệnh thôi.” Ta lại nằm xuống, chỉ nói vài câu thôi mà ta cảm thấy toàn thân chẳng còn chút sức lực. Ta nằm trên giường, hoàn toàn không muốn động đậy dù chỉ là một chút. Cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với mình, ta chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng!
Mẫu thân nghe ta nói vậy, sắc mặt từ kinh ngạc, chuyển sang đau đớn, lại càng khóc dữ dội hơn. Nét mặt đó khiến ta cảm tưởng như mình sắp chết đến nơi vậy. Vì không thể nào tiếp tục nhìn dáng vẻ khóc lóc đau thương của bà, ta đành phải nói muốn đi ngủ, như vậy bà mới chịu bước ra. Thấy mẫu thân rời khỏi, ta thở phào một tiếng, liền gọi Tiểu Thúy vào sau đó hỏi cô bé ta bị mắc bệnh gì. Tiểu Thúy do dự không chịu nói đến lúc ta chán nản quá giả bộ tức giận, ép cô bé nói ra bằng được.
“Tiểu thư… đại phu nói, người mắc bệnh tương tư.”
Có gì ghê gớm c