Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2075 lượt.
Mày rõ ràng ghen tị, rõ ràng muốn có tất cả những thứ đó, vậy mà lúc nào cũng tỏ ra không cần, lúc nào cũng coi mọi thứ như chẳng đáng một xu. Mày dùng cách ngu ngốc nhất để bảo vệ chút lòng tự tôn bé nhỏ, lại quên mất rằng một ăn mày tay không chẳng đủ tư cách để có được sự tôn nghiêm. Mày thậm chí còn khát khao tình yêu, sau cùng chẳng qua cũng chỉ là thứ đồ chơi rẻ tiền trong tay người khác.
Đông Thi là nhân vật ở cùng thời cùng thôn với Tây Thi, tướng mạo xấu xí, luôn luôn bắt chước theo Tây Thi để được mọi người ngưỡng mộ yêu quý. Thế nhưng, càng bắt chước nàng ta lại càng trở nên kệch cỡm, đáng cười.
Trái tim ta đau đớn đến mức chết đi sống lại. Lúc này ta chỉ muốn chôn vùi trái tim mình trong đêm đen, vĩnh viễn chẳng cần nhìn thấy mặt trời nữa. thì ra, cuộc đời của Ngọc Phiến Nhi này chẳng qua cũng chỉ là một trò cười không hơn không kém. Mà không… ta không phải là Ngọc Phiến Nhi, ta chẳng qua chỉ là một tên ăn mày khốn kiếp. Thế nhưng lúc này, ta thậm chí còn chẳng làm được ăn mày nữa, ta chẳng thể quay về, cũng chẳng còn là mình của trước kia…
***
“Lão đại!”
“Lão đại… lão đại, tỷ tuyệt đói không thể chết được, mọi người hãy giúp ta lay tỷ ấy đi.”
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên bên tai ta không ngừng. Là ai đang gọi ta? Đừng đẩy, ta đau quá đi mất! Mấy tiếng “lão đại” càng lúc càng gần, khiến đôi tai của ta như sắp nổ tung rồi. Là ai đang lay người ta? Đừng lay nữa, ta giờ rất buồn ngủ, thực sự chỉ muốn ngủ một giấc đã đời. Thế nhưng mấy tên nhóc đó quyết không cho ta hoàn thành tâm nguyện. Chúng lay người ta thật mạnh, lại hò hét ầm ĩ, khiến ta không thể nào không tỉnh dậy.
“Lão đại! Oa!” ta vừa mới mở mắt đã nhìn thấy bốn cái đầu bé xinh chụm lại. Tám bàn tay đang dụi mấy đôi mắt vừa đỏ vừa sưng liên hồi nhìn về phía ta. Khi nhận ra, ta thực sự không sao, bọn chúng liền đồng loạt bật khóc, hai vai buông xuống đầy xúc động.
“Lão đại, tỷ vừa bị chôn vùi trong đống cát bên cạnh xe, là đệ cùng bọn Quả Quả đã bới cát kéo tỷ ra ngoài. Chúng đệ còn tưởng, tỷ tắc thở rồi…” Hoa Hoa dùng bàn tay béo múp gạt đám cát còn vương trên mặt ta xuống. Còn ta cố gắng nhấc tay, nhưng chẳng còn chút sức lực. Nước mũi của đám nhóc quánh lại, để lại những vệt bẩn kéo dài trên mặt, nhifnq ua, trông chúng rất giống bốn con mèo lười bẩn thỉu.
“Nước…”
Ta mở miệng thì thấy cổ họng đua rát, nói được một từ đã suýt chết nghẹn. Hoa Hoa vội đưa túi nước lại cho ta. Cầm túi nước ta uống ừng ực mấy ngụm liền, lúc này mới dần dần phục hồi thần trí mà nhớ lại cơn cuồng phong đáng sợ khi nãy. Chết tiệt, không ngờ chỉ một trận gió cũng có thể khiến ta ngất lịm! Ta uống thêm một ngụm nước nữa, làn nước mát lạnh chảy vào trong bụng, nhưng lại mang theo hương vị ngọt ngào thật khiến ta cảm thấy sảng khoái cả người, tinh thần cũng rạo rực hẳn lên. Sau khi ta uống đủ nước rồi đẩy hết đám khí nóng bức ra khỏi người, sức lực ta hồi phục lại phần nào. Mấy tên tiểu quỷ thấy ta uống nước, cứ ngồi cạnh bên liên tục liếm mép. Chúng đưa chiếc lưỡi nhỏ liếm lên phần môi khô ráp, nhìn về phía ta vẻ thèm khát.
“Các đệ liếm môi làm gì, uống chút nước đi!”
“Lão… lão… lão đại…túi nước cuối cùng đã bị tỷ uống hết cả rồi.” Quả Quả lanh lợi lên tiếng.
‘Cái gì?” Ta vừa nghe thấy vậy, không biết lấy đâu ra sức lực, bật mạnh dậy khỏi mặt đất. không còn nước nữa? Lẽ nào chúng ta sẽ thực sự phải chết tại nơi quái quỷ này? Bốn đứa nhóc thấy vậy, sợ hãi vô cùng, nhanh chóng lui về sau mấy bước.
“Chúng ta nhất định phải nhanh lên, không có nước chúng ta sẽ chết đấy!”
“Lão đại, ngựa của chúng ta vẫn quỳ mãi từ nãy đến giờ, sau trận bão cát vừa rồi cũng bị cát vùi sâu. Chúng đệ vì đều dồn sức để đào tỷ lên, nên không kịp cứu bọn chúng…”
“Ngựa… chết cả rồi?”
Ta nhìn quanh, trên bãi cát vàng mênh mang chỉ thấy lộ ra vài chiếc đầu ngựa đã chết. Cát bay qua cửa sổ, khiến trong xe cũng có rất nhiều cát. Nếu vừa rồi xe bị chôn sâu thêm chút nữa thì e là bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo cũng đã xảy ra chuyện.
Hiện nay mấy người chúng ta, không có nước, không có ngựa, gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng linh, cũng không biết phương hướng, không biết nên đi về phía nào mới phải. Ban đêm ở ngoài đại mạc rất lạnh, ta run rẩy toàn thân, vòng tay ôm chặt cơ thể mình.
Đêm sau cơn bão cát tĩnh lặng lạ thường. Bầu trời đầy sao, trông chẳng khác nào những viên đá quý sáng ngời, lấp lánh. Trong mơ màng, ta có cảm giác dường như những ngôi sao ấy đã trở thành vô số những đôi mắt đang yên lặng nhìn về phía ta, nhìn về biển cát vàng trải khắp chân trời, nhìn vào những sinh mệnh cực kì bé nhỏ, yếu ớt dưới thế gian.
“Lão đại, chỗ này thật là kì quái, ban ngày nóng đến chết, ban đêm lại lạnh đến thấu xương.” Hoa Hoa chui vào trong xe ngựa, tìm y phục dầy dặn bị vùi trong đám cát để khoác lên người.
“Nói các đệ thiếu hiểu biết, các đệ còn không phục, Hồi Cốt chính là một nơi quái lạ như vậy đó.” Ta chu miệng lên đáp. Nơi này thực đúng là tà môn, suýt chút nữa đã hại chết ta, giờ toàn thân ta vẫn còn đua nhức. Trên người còn l