Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.

ưu lại vô số những vết thương nhỏ do cát cứa vào và chỉ quay đầu nhẹ thôi, cũng có rất nhiều hạt cát rụng rơi lả tả.
“Chúng ta vẫn nên quay lại xe ngựa, nếu không cứ tiếp tục thế này, sẽ chết cóng hết cả.” Ta liền ra lệnh, tiếp đó nhanh nhẹn chui ngay vào trong xe rồi bốc từng nắm cát bên trong xe hất ra ngoài, rồi mệt nhoài tựa vào thành xe, từ từ thiếp đi lúc nào không hay.
Không biết có phải vì quá mệt mỏi hay không mà ta ngủ rất say.
“Lão đại, ôi đẹp quá đi mất! Nơi này có phải chính là Hồi Cốt không?”
Vừa sớm ngày ra, ta đã bị đánh thức bởi tiếng nói cười hoan hỉ nô nức của bốn đứa nhóc. Ta xuống khỏi xe ngựa, ngô nghê nhìn về phía đường chân trời xa xa. Những đường núi trập trùng được bao phủ một màu vàng tuyệt vời của ánh nắng ban mai, quyến rũ chẳng khác nào khuôn mặt xinh đẹp của người thiếu nữa trẻ trung. Lờ mờ giữa những lớp núi trùng điệp là một tòa thành sừng sững. Trong lớp sương mờ tinh mơ, sắc vàng trải khắp muôn nơi, lặng lẽ đem lại hơi ấm cho cả vùng đại mạc. Nó hoàn toàn khác biệt với vẻ lộng lẫy mà cao quý của cảnh vật tại Trường An. Nếu như Trường An cao sang bởi những cung điện nguy nga của hoàng tộc thì khí chất của tòa thành này nằm ngay ở chỗ vượt trên cả sự dung tục của phàm trần.
“Nhìn kìa, phía đó có một tòa thành, chúng ta được cứu rồi!” Thảo Thảo hứng khởi reo lên.
Ta không biết đó có phải là Hồi Cốt hay không, thế nhưng chỉ cần có thành, có người sinh sống thì chúng ta nhất định sẽ hỏi được đường đi, mua được thực phẩm và thậm chí có cả nước uống, ta và bốn đứa nhóc sẽ không phải bỏ xác tại nơi quỷ quái này rồi. Kì lạ, nói nơi này có tà môn thật không sai chút nào, hôm qua rõ ràng chẳng có gì, vậy mà hôm nay đã mọc lên một tòa thành sừng sững. Xem ra gió ở nơi này cũng thực là lợi hại, thổi một trận mà lôi được cả tòa thành tới đây!
“Chúng ta sẽ đi về hướng đó, xem ra đến trưa là có thể đến được đấy rồi.” Ta thu dọn hành lí, trong lòng cảm thấy cực kỳ hưng phấn. Mấy ngày nay, chúng ta ngày đêm đi đường, ngày ngày sống trên xe ngựa. Lần này cuối cùng, đã có thể vào thành nghỉ ngơi, tiện thể nghe ngóng luôn tin tức đội quân do Diệp thống lĩnh.
Ngựa đã chết, xe ngựa cũng vứt lại, ta cùng mấy đứa nhóc đi bộ từng bước chậm chạp. Trận bão cát tối qua đã để lộ ra trên mặt đất không ít bộ xương trắng, xem ra đây đều là xương của đám động vật. Rải rác dọc trên những đụn cát là những cây khô chết rũ. Cảnh tượng trông hoang tàn, thật đáng sợ!
Ta nghiến răng đi qua đám xác khô, xương trắng. Làn da bị nắng thiêu đốt bỏng rát, đau đớn chẳng khác nào bị lăng chì. Ta và lũ trẻ lặng lẽ, cúi đầu thẳng bước. Cát rất mềm, những giẫm chân xuống thì nóng rát, mỗi bước đi để lại trên cát một dấu chân thế nhưng chỉ nháy mắt khi quay đầu nhìn lại, những dấu chân đó đã hoàn toàn biến mất. Vì không muốn trở thành những mảnh xương trắng trên đường kia, nên chúng ta chỉ còn biết kiên trì đi về phía trước. Giày dưới chân quá mỏng, chân ta bắt đầu tứa máu.
Có điều, cho dù chúng ta nỗ lực đến mức nào thì tòa thành đó cũng như thể mọc chân mà chạy, chúng ta đi đã rất lâu rồi mà chẳng thấy khoảng cách được rút ngắn lại bao nhiêu. Mãi đén tận trưa, ta bất lực ngồi bệt xuống cát, mơ màng nhìn về tòa thành xa xăm đó.
***
Mặt rời trên đỉnh đầu rọi thẳng ánh nắng chói chang xuống, ngay đến mây ở trên trời cũng chẳng thể giảm bớt được độ nóng bức như thiêu như đốt. Nửa ngày trời không có chút nước, ta thấy bụng mình như đang nổi lửa. Nhìn về phía tòa thàn chẳng biết phải bao lâu nữa mới có thể đi tới được kia, ta bắt đầu thất vọng, chán nản, lẽ nào… chúng ta thực sự phải bỏ mạng tại nơi quỷ quái này sao?
“Lão đại, tỷ nghe xem, có tiếng động gì đó?” Qua Qua im lặng từ nãy đột nhiên lên tiếng.
Ta liền vểnh tai, hình như là tiếng chuông, rung lên từng hồi, giữa vùng đại mạc hoang vắng, không một bóng người nghe thanh âm đó lại càng thêm vang vọng.
“Đuổi theo đi, có người” Ta vui mừng lên tiếng, bốn đứa trẻ nghe vậy, lấy hết sức lực vừa lăn vừa chạy bổ nhào về phía tiếng chuông.
Trèo qua một đồi cát, chúng ta quả nhiên nhìn thấy một đoàn người. Phía sau lưng họ đeo hành trang nặng trĩu, từ từ bước đi. Nghe thấy tiếng hô hoán của chúng ta, họ nhanh chóng quay lại, mặt mày lộ vẻ hoảng hốt.
“Thực sự là có người, ây da, đó là thứ gì vậy… cứu với có quái vật?” Ta định bước lại gần, thì một con vật to lớn quay đầu nhìn lại. Con quái vật đó trên người nhô lên hai cục biếu, mặt chẳng giống ngựa mà cũng chẳng giống trâu.
“Đừng sợ, nó rất hiền, không phải quái vật. Các người đến từ Trung Nguyên đúng không?” Người vừa cất tiếng chính là một người phụ nữ tuổi không lớn lắm, đôi mắt đen láy, cực kỳ có thần. Nàng ta có làn da nâu, mái tóc xoăn thả nhẹ xuống hai vai, trên trán có đeo một sợi dây chuyền bảo thạch. Giọng nói của nàng ta rất lạ, âm Hán không mấy chuẩn xác.
“Nó sẽ không cắn người thật chứ? Nàng không phải là người Trung Nguyên sao?” Ta dưa tay định sờ con quái vật ngựa không ra ngựa mà trâu cũng chẳng ra trâu đó. Thế nhưng con quái vật bất ngờ quay đầu, hà hơi thở n