Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.
chiếc răng sắc nhọn, mỗi chiếc răng thậm chí cfn to và dài hơn cả những thanh đoản đao mà chúng ta đang mang bên mình.
“Kha Hãn có lệnh, chỉ cần thấy người Trung Nguyên, giết chết không tha!” Một trong hai người phụ nữ chậm rãi gằn giọng. Mau mà mấy ngày gần đây, ta đã học được chút ít tiếng Hồi Cốt, nên có thể hiểu được bà ta đang nói những gì.
‘Thị nữ… thị nữ Bạch Sư, người luôn hầu cận bên cạnh Linh Tiêu Các chủ.” Xung quanh nhanh chóng vang lên những lời bàn tán.
“Là người Côn Luân, bọn họ chính là người của Linh Tiêu Các.”
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều xuống lạc đà, quỳ rạp xuống đất. Gia Na Tháp kéo nhẹ vạt áo ra hiệu cho ta. Thấy vậy ta cũng vội quỳ xuống, rồi nghiêng đầu, lặng quan sát mấy người đang đứng trước mặt. Hai người phụ nữ dẫn đầu đưa cặp mắt sắc như dao, liếc qua mọi người một lượt. Thị nữ Bạch Sư? Lẽ nào hai con quái vật lông trắng như tuyết này chính là hình ảnh ngoài đời thật của cặp sư tử đá mà các nhà giàu có ở thành Trường An vẫn dựng trước cửa nhà?
“Giữ lòng thanh tịnh, trừ năm loại ma, tịnh thể bằng ba mươi loại ánh sáng, ràng buộc bản thân, không để phóng túng. Trong tâm có ma, lòng tham độc ác, phải dùng lí trú, kiềm chế xác thân… cũng dùng ba mươi thứ trợ lực khác, ràng buộc bản thân, không để phóng túng…” Mọi người quỳ trên mặt đất, liên miệng đọc một đoạn dài. Ta giật nảy mình, đầu óc choáng váng chẳng hiểu bọn họ đang làm cái gì nữa.
“Xem ra bọn họ đều là tín đồ, nơi này chắc không có người mà chúng ta cần tìm đâu.” Giọng một người phụ nữ lạnh lùng vang lên.
“Sư muội, muội quá chủ quan rồi, sao có thể để một con cá lọt lưới.” Bạch y nữ nhân còn lại liếc mắt sang người phụ nữ đứng cạnh, đột nhiên giơ chiếc cung thủy tinh chỉ về phía ta: “Ngươi, mau tụng thánh ngôn Ma Ni lại cho ta nghe.”
“Giữ lòng thanh tịnh, trừ năm loại ma, tịnh thể bằng ba mươi loại ánh sáng, ràng buộc bản thân, không để phóng túng. Trong tâm có ma, lòng tham độc ác, phải dùng lí trú, kiềm chế xác thân… cũng dùng ba mươi thứ trợ lực khác, ràng buộc bản thân, không để phóng túng…” Trong lòng ta thầm kêu khổ, may mà bản cô nương đây trời sinh đã có trí nhớ cực tốt, vẫn có thể đọc thuộc làu làu những câu bọn Gia Na Tháp vừa đọc dù cho chẳng hiểu ý nghĩa của chúng là gì.
“Bắt đầu đọc từ “cũng dùng ba mươi thứ trợ lực khác, ràng buộc bản thân, không để phóng túng…”“ Chết tiệt! Người phụ nữ xấu xa này thực quá đỗi giảo hoạt! Ta sao mà biết được đoạn tiếp theo như thế nào chứ.
“Không để phóng túng… kì thân tham lam, để thanh… để thanh… tham lam…” Lúc nãy những người này đã đọc những gì nhỉ, chỉ là vừa rồi cứ mải để ý hai người phụ nữ này nói gì nên ta không để tâm ghi nhớ.
“Chính là “kì thân tham lam, để thanh tịnh khí, cấm nhập vào cốt, nhốt vào chỗ khuất, từ từ diệt trừ. Lại dùng gió lớn, kìm nén tà tâm, dồn nơi góc tim, từ từ tiêu tán.” Thánh ý của Ma Ni giáo chúng ta đâu đơn giản đến mức một người Hán như ngươi có thể chỉ trong một khắc mà có thể lãnh ngộ. Mắt ngươi đảo điên, hoàn toàn không chút thành kính, vừa nhìn là ta đã biết chính ngươi chứ không ai khác đã trà trộn vào đoàn thương nhân này. Gian tế Trung Nguyên, hãy chịu chết đi!” Một trong hai người phụ nữ nhẹ lên tiếng, có điều lần này bà ta nói bằng tiếng Hán, từng từ từng chữ vang lên rất rõ, nhất là câu” hãy chịu chết đi”, chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Hai người phụ nữ cùng lúc giương cung. Giây phút đó ta thực muốn quay mình bỏ chạy, thế nhưng hai chân lại run rẩy đến mức không nhấc lên nổi.
“Đừng có giết lão đại của chúng ta!” Trong đám người đột nhiên vang lên mấy giọng nói non nớt. Đồ ngốc, ai bảo bọn nhóc lại lên tiếng lúc này chứ? Chỉ bằng một ánh mắt, ngay lập tức, những người vừa đến đều nhất loạt rút kiếm.
“Xin đừng làm vậy!” ta thét lớn. Trái tim như sắp nhảy ra ngoài vì khiếp sợ. Người phụ nữ đó bật cười đầy chế giễu, rồi từ từ buông tay cung, tên tức thì bắn đi, bay thẳng về phía ta.
Ta mở to hai mắt, nhìn mũi tên thủy tinh ánh lên màu sắc lạnh dưới nắng mặt trời. Cùng khoảnh khắc đó, ta còn nhìn thấy vô số loan đao chém về phía bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo.
Keng! Một tiếng động lớn vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
“Ta đã nói là phải giết chết bọn họ hay sao?” Một giọng nói rất quen vang lên. Dung mạo người đó hiện lên trước mắt ta hoàn toàn thân thuộc, nhưng không hiểu sao ta lại thấy trong tim ngập tràn cảm giác xa lạ.
“Ai?” Hai người phụ nữ hoàn toàn không thể ngờ có người đã dùng cát làm vũ khí, đánh dạt mũi tên thủy tinh của họ xuống cát cách đó không xa.
Trước mắt ta là một người đàn ông toàn thân bận y phục trắng, giữa biển cát vàng mênh mông, khuôn mặt người đó lạnh lùng, nhưng lại rất ôn hòa. Chàng… tại sao lại ở Hồi Cốt?
Ngọc Môn Quan Trùng Phùng Cố Nhân
“Là ai mà dám chống lại Linh Tiêu Các?” Ánh mắt hai người phụ nữ cưỡi trên lưng cặp sư tử trắng đằng đằng sát khí. Trong nháy mắt, họ điều khiển mãnh thú của mình đứng đối diện với người đàn ông vừa cất tiếng. Khoảnh khắc chàng