Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342071

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2071 lượt.

óng rát về phía ta, khiến ta sợ hãi, lùi lại phía sau vài bước.
“Đừng sợ, nó là lạc đà, chúng ta vẫn dùng nó để đi lại trên sa mạc. Ta tên là Gia Na Tháp, là người Cao Xương. Trước kia ta và mọi người thường hay đưa hương liệu và lông cừu tới Trường An, đổi lấy tơ lụa, giờ ta đang đem chúng đến Ba Cách Đạt bán đây.” Gia Na Tháp khẽ vuốt dọc theo cổ con lạc đà, nó tức thì ngoan ngoãn nằm xuống.
“Hầy… vị cô nương “thêm một ngọn tháp”*, cô nương nói mình là người Cao Xương, vậy cô nương có biết đi đến Hồi Cốt thế nào không? Còn nữa, nơi có tên là “Bát cá đại”** mà cô nương vừa nói là nơi nào?” Ta nghe mà u mê đầu óc, xem ra đại mạc và Trường An đúng là cách xa một trời một vực.
(*)Hiểu lầm tên của Gia Na Tháp.
(**) Có phát âm hao hao giống Ba Cách Đạt.
“Cô nương muốn tới Hồi Cốt sao? Cao Xương chính là thủ phủ của Hồi Cốt, nơi đó cách đây xa lắm. Đợi ra khỏi Ngọc Môn Quan, đến được Lâu Lan, gần hồ Nhã Nhĩ thì có thể dễ dàng tới được Cao Xương rồi. Đây là lần đầu tiên cô nương tới đại mạc đúng không? Vậy cô nương muốn tới chỗ nào của Hồi Cốt?”
“Ta cũng không biết nữa, ta tới đây tìm người.”
“Vậy thì khó lắm, Hồi Cốt chúng ta tuy rằng không giàu có như Trung Nguyên, thế nhưng đất đai rộng lớn. Từ Ngọc Môn Quan, phía Tây kéo dài đến biển lớn, phía Nam rồi đến chân núi Côn Luân, phía Bắc còn quá cả Thiên Sơn. Nếu không biết người muốn tìm đang ở chỗ nào thì làm sao có thể tìm được? Hơn nữa trên đường đi nhiều khi sẽ gặp phải bão cát, cô nương cứ đi như vậy rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện. Ta thường đi trên con đường tơ lụa này, hay là mọi người đi theo chúng ta đi, đợi khi tới Ngọc Môn Quan, đến được thành Đôn Hoàng, lúc đó mọi người nghe ngóng tình hình của người muốn tìm xem sao?”
“Cảm ơn nhé, cô nương thêm một ngọn tháp!”
“Người ở bên ngoài thì phải biết quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau, cô nương tuổi còn trẻ vậy mà đã một mình ra ngoài xông pha thực chẳng dễ dàng gì. Ta thật vô cùng khâm phục cô nương đó. Nào lại đây, uống miếng nước đi, đây đều là con của cô nương sao? Trông chúng dễ thương quá! Ta biết rồi, nhất định là tướng công cô nương tới đây buôn bán, giờ cô nương đưa con tới để đoàn tụ đúng không? Cô nương mau bảo lũ trẻ ngồi lên lưng lạc đà đi, nhìn chân bọn chúng sưng hết cả rồi!”
Hả? Ta há hốc miệng kinh ngạc, ta giống như người đã sinh bốn đứa con sao? Ta lại nhìn sang, thì thấy đám Hoa Hoa, Thảo Thảo đã trèo lên lưng lạc đà từ lâu, hoàn toàn không có ý sợ hãi. Mấy con lạc đà này trông còn hiền hơn cả ngựa, nhẫn nại đợi mọi người leo lên lưng rồi mới chậm rãi bước từng bước trên đại mạc, lục lạc treo cổ reo lên vang vọng không ngừng. Mọi người trong đoàn đều rất nhiệt tình, họ không ngại chia sẻ lương thực mang theo cho chúng ta cùng ăn, có điều trong số mấy người này, chỉ có mỗi cô nương thêm một ngọn tháp là nói được tiếng Hán.
Cả đường đi, Gia Na Tháp kể cho chúng ta nghe về những câu chuyện trên đại mạc, kể về loài rắn sa mạc có thân hình vừa dài vừa mỏng, về những con hồ li lông trắng tai to, những thảo nguyên, núi tuyết mênh mông… Đến lúc này ta mới biết, Hồi Cốt cũng giống như Đại Kỳ, là một đất nước tự chủ. Sau khi thống trị một số nước nhỏ như Lâu Lan, biên giới Hồi Cốt càng lúc càng rộng. Một trăm năm trước, mọi người đều theo Tà Mãn giáo, sau đó Linh Tiêu Các đưa Ma Ni giáo thâm nhập vào, Hồi Cốt liền chuyển sang thờ phụng Ma Ni giáo. Tại Trung Nguyên, tôn giáo này có một cái tên hay hơn rất nhiều đó là Đại Quang Minh giáo. Hồi Cốt có thành Cao Xương, Bắc Đình, Đôn Hoàng giống như Trường An và Lạc Dương ở Trung Nguyên vậy. Mọi người ai cũng biết thổi sáo, thổi tiêu, nhảy điệu Hồ Tuyền. Mỗi năm, một số lượng thương nhân lớn sẽ đi theo con đường trên sa mạc, con đường vốn được gọi là “con đường tơ lụa” để trao đổi hàng hóa.
Trong những câu chuyện của Gia Na Tháp, có phong cảnh tuyệt đẹp của Mạc Bắc, cũng có lịch sử lâu đời của đất nước Hồi Cốt. Theo truyền thuyết, có một người Trung Nguyên tên là Úy Trì Tuyết Dung, dựa vào võ công cái thế của mình đến vùng tuyết vực Côn Luân kiến lập môn phái có tên là Linh Tiêu Các, sau đó ông phải lòng công chúa Hồi Cốt, trở thành phò mã Hồi Cốt. Từ đó, Linh Tiêu Các có mối quan hệ vô cùng mật thiết với hoàng tộc Hồi Cốt. Sau đó, cũng chính các chủ Linh Tiêu Các đã giúp quân vương Hồi Cốt, quét sạch mọi chướng ngại, thu hồi các nước nhỏ như Lâu Lan…
Trái tim ta thắt lại, Linh Tiêu Các? Lần trước khi ở dưới giếng cổ, mẫu thân của Diệp chẳng phải đã nói địa cung dưới Trường An có kết cấu giống như địa lao ở Linh Tiêu Các của Hồi Cốt sao? Lẽ nào địa cung tại Trường An thực sự do người Hồi Cốt dựng lên?
Qua lời kể của Gia Na Tháp, ta bắt đầu hiểu hơn về đất nước Hồi Cốt. Ở đây khắp nơi là đại mạc, những nơi có nước thì đều có người ở. Thế nhưng những nơi như vậy không cố định, cho nên họ thường xuyên phải chuyển nơi ở liên tục. Vì những lí do trên cuộc sống của họ mang màu sắc du mục. Nơi đây ban ngày nóng nực, buổi tối lạnh giá, còn thường xuyên xảy ra bão cát. Trước khi bão cát đến, mọi người chỉ cần buộc người mình th