Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
ật chắc trên thân lạc đà, thì sẽ không bị thổi bay mất. Những đồ to nặng mà mọi người đeo sau lưng chính là lều bạt trong lúc đi đường, bởi đối với những người du mục như họ bất cứ nơi đâu cũng có thể dựng lều để nghỉ tạm.
Tiếp tục đi mãi, cho tới khi mặt trời lặn hẳn về phía Tây, chúng ta vẫn chưa tới được tòa thành mà mình nhìn thấy trước đó. Gia Na Tháp biết chuyện liền giải thích cho chúng tôi đó chỉ là ảo ảnh, còn thành Đôn Hoàng thực sự ở cách nơi này rất xa.
***
Cứ như vậy, ta và bốn đứa nhóc đi theo họ khá nhiều ngày. Ban ngày lên đường, buổi tối dừng chân nghỉ, chúng ta thậm chí đi qua Ngọc Môn Quan lại qua cả đại mạc. Mãi cho tới một buổi sáng, ta bị đánh thức bởi tiếng huyên náo ồn ào.
“Mau chạy đi!”
“Sao vậy? Có cướp à?” Còn đang lơ mơ ta cất tiếng hỏi, trong lòng thầm nghĩ mọi người đang chạy đi đâu thế?
“Trong thành vừa truyền tin đến, Trung Nguyên và Hồi Cốt đang giao tranh. Cô nương đừng đi về phía trước nữa, Kha Hãn có lệnh, bất cứ người Trung Nguyên nào, không cần biết là ai, giết chết không tha.”
“Cô nương nói hai nước đang đánh nhau, vậy phía trước là quân Trung Nguyên sao?” Ta kinh hãi cất lời hỏi. Lẽ nào quân của Diệp đã ở rất gần? Thật là quá tốt, ta đi bao nhiêu ngày như vậy, chẳng phải là vì ngày này thôi ư?
“Đúng thế, họ đã ở rất gần thành Đôn Hoàng, cô nương đừng đi đến đó nữa! Ta thấy chúng ta hãy chia tay tại đây, mọi người mau quay về thì tốt hơn!”
Trốn về, chẳng biết đường, thì coi như cũng chết. Hơn nữa ta không thể quay về, ta tới đây là để tìm Diệp.
“Ta cần phải đến Đôn Hoàng, hãy cho chúng ta theo các vị tiếp đi!”
“Cô nương… được thôi, thế nhưng các vị phải thay sang y phục của chúng ta, nếu không bị nhận ra thì chết đấy!” Gia Na Tháp thấy ta vô cùng kiên quyết, thở dài rồi rút mấy bộ y phục màu sắc từ trên lưng lạc đà xuống. Nàng ta cau mày, rồi lại lật tìm một hồi, cuối cùng mới thấy được một bộ y phục vừa với ta.
“Vậy cô nương thay bộ y phục này đi, cầm luôn cả chiếc mũ này nữa.”
Ta gật đầu, kéo bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo đi vào trong một căn lều để thay đồ. Đây là một bộ y phục dài của nam nhân, có nét tương đồng với các bộ y phục khác của người Trung Nguyên, chỉ là có nhiều màu sắc hơn, nên làm nổi bật các đường nét trên cơ thể. Ta thận trọng thắt chiếc đai lưng được kết thành từ nhiều sợi chỉ màu sắc, hoa văn tươi tắc. Rồi cởi đôi giày vải Trung Nguyên đã bị nắng nóng làm biến dạng, thay sang đôi bốt da cừu cổ cao đến tận ngang bắp chân. Trên thân bốt có gài một con dao nhỏ sáng trắng, sắc nhọn vô cùng.
Bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo không ngừng tranh giành bốn chiếc mũ nhỏ xinh cũng được thêu bằng những sợi chỉ sặc sỡ, trên mũ thậm chí còn được gắn vài viên đá quý. Ta cuộn mái tóc dài của mình lại, rồi chọn chiếc mũ màu trắng đơn giản đội lên. Khi bước ra khỏi lều, ta đã thành một nam nhân Hồi Cốt chính hiệu.
“Bộ y phục này rất hợp với cô nương đấy.” Nhìn thấy ta, hai mắt Gia Na Tháp sáng bừng lên.
“Ta cũng cảm thấy rất hợp.” Những bộ y phục đơn giản mà gọn gàng luôn cho ta cảm giác trở lại phong thái khi xưa, lúc còn là một ăn mày thần trộm. Ta quay đầu nhìn bốn đứa nhóc trong đầu hồi tưởng lại hình ảnh khó khăn lắm bọn chúng mới nhét được thân người tròn vo của mình vào trong những bộ y phục. Nhìn kiểu gì chúng cũng giống mấy quả cầu thịt vừa to vừa tròn lại đặc biệt đáng yêu.
Mọi người sau đó cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc lên đường. Ta ngồi trên lưng lạc đà, cả người không ngừng nghiêng nghiêng ngả ngả, một tay đưa lên che ánh nắng, một tay không ngừng quạt. Lạc đà chậm rãi bước từng bước trên sa mạc, những miếng gỗ lót trên lưng chúng không ngừng tạo ra những tiếng động khe khẽ. Gia Na Tháp thận trọng quan sát bầu trời vì bất cứ lúc nào thời tiết cũng có thể chuyển biến xấu.
Từng bóng mây lớn rải rác trên đại mạc, làm giảm đi phần nào cái nắng chói chang. Ta lại uống một ngụm nước, thời tiết hôm nay thực sự quá nóng, ngoài uống nước ra ta gần như chẳng ăn gì được. Đột nhiên, Gia Na Tháp ra hiệu, tất cả mọi người tức thì dừng lại. Mấy người đàn ông cao lớn bất giác đưa tay lên thanh loan đao vẫn đeo bên thắt lưng, nét mặt cực kỳ cảnh giác. Bốn đứa nhóc cũng cảm thấy không khí có chút bất thường, liếm môi nhét vội chiếc bánh đang ăn dở vào người. Sau đó vỗ nhẹ lên lưng lạc đà, khi lạc đà quỳ xuống, bọn chúng liền vội lăn xuống cát. Bốn đứa trẻ tinh ranh đảo đôi mắt đen láy, trốn phía sau lạc đà. Đúng lúc đó, phía đồi cát trước mặt xuất hiện mấy bóng người.
“Quái vật!” Ta thét lớn. tại sao nơi này lại có nhiều quái vật thế chứ?
Nhìn kĩ thì ra đó là một đoàn người, dẫn đầu là hai người phụ nữ mặc y phục màu trắng. Xem cách ăn mặc thì không giống với phong cách của người Hồi Cốt, mà giống với người Trung Nguyên hơn. Bọn họ dùng vải che mặt, chỉ để hở mỗi hai con mắt, nhìn rất khó phân biệt. Ta đoán hẳn họ là một cặp song sinh. Hai con vật mà họ đang cưỡi toàn thân lông trắng, trông khá giống mèo nhưng to hơn rất nhiều.
Hai quái vật quắc mắt nhìn về phía chúng ta, há to miệng gầm lên những tiếng đáng sợ rồi nhe ra những