XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

ng ngờ thế lực đứng sau Tinh Thích lại là Nam Chiếu.” Tuyết Thần tức giận đáp, trong khi mọi người ai cũng hết sức kinh ngạc.
“Không thể nào, Hoàng tử Lâu Lan sao lại có thể được Nam Chiếu ủng hộ?”
“ta cũng không thể ngờ, có điều, ngài có biết tại sao hắn đột nhiên có được võ công cao cường đến thế không? Khí chất quái dị trên người hắn xuất phát từ đâu?”
Người đàn ông tuyệt thế, trên người luôn thoang thoảng múi hương trúc không ngờ lại có thân thế phức tạp như vậy. Ta siết chặt bàn tay, im lặng nghe Tuyết Thần kể lại.
“Trong khoảng thời gian làm con tin tại Trường An, Tinh Thích đã kết giao với một con tin khác, chính là trưởng công chúa của nước Nam Chiếu, Truy Nguyệt. Truy Nguyệt làm con tin thay ca ca của mình. Rốt cuộc bọn họ đã yêu nhau, bốn năm sau không biết vì sao, Truy Nguyệt và Tinh Thích bất ngờ trốn thoát khỏi Trường An quay về nước Nam Chiếu. Con tin chạy trốn, khiến cho Thiên triều tức giận, nước Nam Cung đành phải cống tiến Nguyệt linh châu, bảo vật trấn cương của Nam Cương cho Đại Kỳ, đồng thời đưa con tin mới sang để xoa dịu chuyện này.”
“Sau đó, Tinh Thích ở lại nước Nam Chiếu, học được một thứ võ công vô cùng quái dị.” Tuyết Thần thở dài thuật lại.
“Ta nghe nói ở Nam Cương có rất nhiều tà giáo, thuật phù thủy quỷ quái, có thể khiến cho công phu của con người tăng lên gấp bội, thế nhưng nó cũng đem lại tác dụng phụ rõ rệt trên cơ thể người luyện.”
“Đúng thế, công phu cyar Tinh Thích rất kì quái, nó là tà đạo. Đặc biệt là thuật Nhiếp Tâm của mình, hắn có thể lợi dụng ánh mắt và giọng nói để mê hoặc nhân tâm, những người tinh thần không vững sẽ rất dễ bị khống chế.”
Ta bỗng nhớ lại cái đêm mình bắt đầu bị mất đi thính giác, trước khi chìm vào hôn mê ta đã nghe thấy có người nói với mình rằng: “Nghe không thấy cũng hay…” Lẽ nào người có mùi hương trúc thanh rất dịu đó chính là Tinh Thích? Ta bỗng nhiên bị điếc, hoàn toàn không phải do quá đỗi đau lòng mà là đã bị hắn dùng thuật Nhiếp Tâm. Nghĩ tới đây, ta lại thấy lạnh cả sống lưng, con người này thực quá đỗi nguy hiểm!
“Vậy rốt cuộc vì nguyên nhân gì, Nam Chiếu và Tinh Thích lại muốn đối phó với Đại Kỳ?” Diệp đứng một bên cau mày gặng hỏi.
“Ba năm trước, Truy Nguyệt đột nhiên ốm nặng. Nước Nam Chiếu có khẩn cầu Đại Kỳ, hy vọng có thể trả lại Nguyệt linh châu để giữ tính mạng cho Truy Nguyệt, thế nhưng Đại Kỳ đã từ chối…”
“Một viên minh châu mà có thể cứu được người sao?” Ta trợn tròn mắt, liệu có hoang đường quá không?
“Người dân Nam Chiếu đều tin và thờ Nguyệt Thần giáo, tổ chức Vọng Nguyệt lâu có địa vị rất cao ở Nam Chiếu. Truyền thuyết kể rằng, Nguyệt linh châu mà họ thờ có sức mạnh thần bí có thể cải tử hoàn sinh. Bởi vì Đại Kỳ không trả Nguyệt linh châu lại, cuối cùng Truy Nguyệt chết, vì thế mà Nam Chiếu vô cùng căm hận Đại Kỳ. Còn Tinh Thích lợi dụng sự phẫn nộ này đã lập lời thề với họ rằng nhất định sẽ bắt Đại Kỳ phải trả giá. Ban đầu ta không biết nội tình, đi Nam Chiếu cầu cứu, suýt chút nữa đã bị mất mạng ở Miêu Cương. Sau cùng nhờ có Thức Cầm xả thân bảo vệ, ta mới có thể thoát thân. Cũng vì thế, Vọng Nguyệt lâu coi Thức Cầm là phản đồ, suốt dọc đường đi không ngừng truy sát chúng ta.”
Những chuyện sau đó không cần Tuyết Thần kể tiếp, ta cũng biết. Khi đó chàng bị mất trí nhớ, rồi được đám ăn mày bọn ta cứu mạng. Sau đó, Thức Cầm tìm thấy chàng, hai người thành thân, rồi cùng cao chạy xa bay. Sau đó, nhất định là bọn họ lại bị truy sát đến mức Thức Cầm bị thương nặng, rồi qua đời.
“Ta vốn tưởng tất cả mọi chuyện đều là cái bẫy do Nam Cung Diệu giăng ra để đối phó với mình, thật không ngờ còn liên quan đến cả những chuyện trong quá khứ của Hồi Cốt và Nam Chiếu. Tinh Thích vì muốn rửa mối hận vong quốc cho Lâu Lan, đã tạo ra hiểu lầm to lớn giữa Hồi Cốt và Trung Nguyên. Nam Chiếu vì ôm hận trước cái chết của công chúa Truy Nguyệt đã phát nộ với Đại Kỳ, hợp tác cùng Tinh Thích cũng là chuyện bình thường. Điều khiến ta đau lòng nhất chính là, Nam Cung Diệu vì lợi riêng mà bán rẻ đất nước cùng lê dân trăm họ.” Diệp đấm mạnh tay vào cột điện, trong khi ta chỉ lặng cúi đầu. từ nhỏ ngài đã nhận được tình yêu thương dạt dào từu phụ thân, làm sao mà hiểu được nỗi đau khổ và khao khát của Diệu cơ chứ?
“Vậy bây giờ, chúng ta nên làm thế nào?” Ta đứng một bên nhìn bọn họ đầy chờ đợi.
“Đại Kỳ sẽ nhanh chóng rút binh, cho Kha Hãn biết được chân tướng, rồi trả lại Nguyệt linh châu cho Nam Chiếu.” Tuyết Thần từ từ lên tiếng.
“Nguyệt linh châu bị mất bao lâu nay, Phụ hoàng cũng vì lí do này mà không thể giao trả Nguyệt linh châu cho Nam Chiếu vì thế khiến Nam Chiếu trút mối hận cái chết của công chúa Truy Nguyệt lên đầu Đại Kỳ. Mấy năm nay, ta vẫn luôn không ngừng truy tìm tung tích của Nguyệt linh châu, sau cùng ta đã phát hiện ra nó tại một tiệm cầm đồ của thành Trường An. Thế nhưng khi ta vừa định lấy lại, thì đột nhiên một người bịt mặt xuất hiện cướp đi mất. Người đó tay cầm miếng ngọc bội có khắc hai chữ ‘Thức Cầm’. Cho nên có một dạo ta đã cho rằng chuyện này là do người của Vọng Nguyệt