Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.

lâu làm.”
“Miếng ngọc bội đó giờ đang nằm trong tay ta. Ngày hôm đó… chính là Ngọc Phiến Nhi tiểu thư đã giao tận tay cho ta.” Tuyết Thần lại nói.
Ánh mắt của mọi người tức thì đổ dồn cả về phía ta. Ta thè lưỡi thẹn thùng, thực không biết thứ mình trộm được từ tiệm cầm đồ vào ngày hôm đó lại chính là Nguyệt linh châu, bảo vật của nước Nam Chiếu, lại càng không biết chính thức này đã gây nên trận chiến giữa ba quốc gia.
“Thứ mọi người nói chính là viên minh châu này phải không? Là ta ngẫu nhiên mua được nó ở bên đường.” Dù có vài phần tiếc nuối nhưng ta vẫn tháo viên Nguyệt linh châu đang đeo trên cổ xuống, giao cho Tuyết Thần. Trong khi Diệp nhìn ta có phần bất ngờ, dường như đã nhận ra ta chính là nữ tặc hôm đó.
“Trên thế giới này thực có thứ quyền năng cải tử hoàn sinh sao? Vậy liệu có còn người chết hay không? Tên Tinh Thích đó thật nực cười, vì mối hận của một người mà muốn hủy hoại cả hai dân tộc?” Đóa Lệ Tư im lặng nãy giờ đột nhiên lạnh lùng lên tiếng.
“Trước đây ta cũng không hiểu tại sao hắn lại có thể căm hận hai nước như vậy. Thế nhưng khi Thức Cầm qua đời, ta mới biết cảm giác đau đến xé ruột xé gan đó là thế nào… Ta hận không thể giết chết tất cả những kẻ đã làm nàng tổn thương. Tính cách của Tinh Thích quyết liệt, tuyệt tình hơn ta, trước nay hắn vẫn luôn là người như vậy. Nếu người hắn yêu chết đi, hắn sẽ chẳng ngại mà bắt cả thế gian này phải chết theo nàng ấy.” Giây phút nhắc đến Thức Cầm, ánh mắt Tuyết Thần lại ngập tràn niềm đau đớn tột cùng không gì che giấu nổi.
Tất cả mọi người đều chìm trong im lặng, máu chảy thành sông, thây người chất cao như núi, chỉ vì mối hận thù của một thiếu niên. Sự thật luôn tàn khốc hơn bất cứ một lời nói dối nào. Nhớ lại ngày hôm đó, khi Diệu lạnh lùng nói rằng, trước nay chàng chưa từng yêu ta, tất cả chỉ là một âm mưu, một trò chơi mà chàng đã sắp đặt từ trước. Trái tim ta lại quặn thắt từng cơn.
“Mọi người nói nhiều như vậy, liệu có nghĩ tới một khả năng khác là lúc này Tinh Thích đã khống chế được Đại Kỳ và Nam Chiếu? Cho dù mọi người định dừng tay, cũng chẳng qua quay lại như lúc đầu được nữa?” Hoắc Thanh Hấn, Thành chủ thành Đôn Hoàng đợi mọi người bàn luận xong, mới bình thản buông một câu. Lời ngài vừa dứt, sắc mặt mọi người đều trở nên trắng nhợt.
“Đúng thế, Tinh Thích còn cho xây địa đạo giống hệt như sơ đồ của Linh Tiêu Các dưới thành Trường An, thế nên hắn có thể ra vào hoàng cung một cách cực kỳ dễ dàng. Con người này võ công xuất chúng, trí tuệ hơn người, lại còn có Nam Chiếu đứng sau hậu thuẫn. Thế nên Tinh Thích không phải là kẻ dễ dàng đối phó đâu.” Diệp cau chặt đôi mày đưa lời nhận xét. Nghe Diệp nói, ta cũng dần hiểu ra mọi chuyện. Thảo nào Tinh Thích lại nắm rõ địa hình dưới địa cung, thậm chí chỉ trong một thời gian rất ngắn hắn đã làm được rất nhiều chuyện như vậy. Thì ra tất cả đã được lên kế hoạch từ trước.
“Nếu đã vậy, mọi người hiện chỉ có thể dựa vào Hồi Cốt. Có điều Hồi Cốt chúng ta tại sao lại phải giúp các người?” Thành chủ thành Đôn Hoàng Hoắc Thanh Hấn bình thản quay sang nhìn Diệp nói.
“Răng hở môi lạnh, Hồi Cốt cũng là đối tượng mà Tinh Thích muốn đối phó.” Diệp lạnh lùng đáp.
“Ta không thích lí do này, ta thích một lí do khác, ví dụ như Tứ Hoàng tử Đại Kỳ trở thành em rể của ta, như thế có lẽ ta có thể giúp ngài liên hệ với Thành chủ Cao Xương, Ha Mật Cách rồi cùng nhau liên thủ đánh thắng trận này.” Hoắc Thanh Hấn ngáp dài một cái, nhìn Diệp bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Sắc mặt Diệp đột nhiên sầm lại.
“TA TỪ CHỐI!” Diệp dõng dạc nhấn mạnh từng từ.
Đóa Lệ Tư nghe thấy câu trả lời của Diệp, sắc mặt bỗng trở nên thất thần. Nàng mím chặt môi, đôi mắt đã thấp thoáng ánh lệ.






Bóng Xế Chiều Tà Đường Núi Xa Vạn Dặm
Không khí có chút lạ thường, Hoắc Thanh Hấn vừa yêu cầu Diệp phải lấy Đóa Lệ Tư, còn Diệp thì chẳng hề do dự mà đưa lời từ chối.
“Ngài không cần phải từ chối nhanh như vậy, hay là ta đổi sang một đề nghị khác? Nếu thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng của Đại Kỳ chịu làm phu nhân Thành chủ thành Đôn Hoàng là ta, thì đương nhiên ta sẽ giúp mọi người. Nếu đã là phu nhân của ta đương nhiên ta sẽ đưa tay tương trợ, đúng không tiểu thư Ngọc Phiến Nhi?” Đúng cái đầu nhà ngươi, ta trợn mắt lườm Hoắc Thanh Hấn. Thế nhưng ngài đáp lại ta bằng ánh mắt tinh quái. Khoảnh khắc ánh mắt tinh quái đó bắn tới, ta đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng. Bà nhà nó, người đàn ông này đang có ý định quỷ quái gì đây?
“Không được!” Diệp siết chặt tay đến mức cả bàn tay nổi đầy gân xanh, hiển nhiên là ngài đang cực kỳ phẫn nộ.
“Ca ca, ta sẽ không gả cho ngài ấy.” Đóa Lệ Tư đứng một bê chẳng thể im lặng thêm nữa. Nàng nhìn Hoắc Thanh Hấn đầy kích động rồi đưa lời nũng nịu.
Diệp, ngài mới chính là kẻ ngốc nhất thế gian này. Vì không muốn ta khó xử, cho nên ngài đã đồng ý lấy Đóa Lệ Tư. Lẽ nào trong mắt ngài, bản thân mình không đáng được tôn trọng thế sao? Còn nhớ trước kia ngài đã từng nói: ta đã quen với cuộc sống hai người