XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.

au đớn!
“Tiểu nhân chỉ là kẻ ăn mày làm sao mà biết được việc này do ai hạ lệnh, có điều Hoàng thượng bị tú nữ đó hành thích bị thương, chẳng còn sức lực mà quản lí chuyện triều chính nữa. Ngoài cổng thành vẫn còn dán thông cáo đấy, trên thông cáo ghi rằng nếu ai nhìn thấy Ngọc tiểu thư, có thể tiền trảm hậu tấu, giết chết không tha.”
Đầu ta lúc này như muốn nổ tung, ta phải đưa tay chống vào gốc cây bên đường mới có thể đứng vững được. Vò cây sần sùi, khô cứng đâm vào da thịt, nỗi đau đớn dần lan tỏa khắp châu thân. Ta mím chặt môi, cho tới khi cảm thấy bị tanh nồng của máu. Giết chết không tha! Nam Cung Diệu, chàng hận ta đến mức chỉ mong ta sớm chết ngày nào hay ngày đấy thế sao?
Nếu hôm nay ta không gặp được tên ăn mày này, không hỏi rõ tình hình Trường An thì còn chưa kịp lẩn vào trong thành Trường An ta đã chết không toàn thây rồi. Nếu quả thực như vậy, chắc chàng sẽ mãn nguyện lắm?
Ta nhìn đám cây cỏ xơ xác xung quanh, trong lòng cảm thấy thê lương, lạnh giá. Diệu hận ta thấu xương, mấy đứa Hoa Hoa, Thảo Thảo lại đang ở Hồi Cốt, Diệp thì đã đến Yến Kinh, Tuyết Thần quay về Nam Chiếu, lúc này ta chẳng biết bấu víu vào ai ở thành Trường An nữa rồi. Lần này ta đúng là chẳng còn nhà mà quay về nữa. Thiên hạ rộng lớn như vậy, mà Ngọc Phiến Nhi ta chẳng biết phải đi về đâu? Sương khói mịt mù, một ngôi tự ẩn hiện phía xa. Có lẽ chỉ còn mỗi đất Phật mới tạm thời là nơi để ta nương náu! Ta mím chặt môi, thầm đưa ra quyết định.






Hỏi Người Vì Sao Dẫn Đến Biệt Ly
Ánh đèn, bóng trúc, Phật cổ, trong ngôi tự nghi ngút khói hương, hoa cỏ tươi thắm.
Ta đứng nép bên ngoài phòng thiền của ngôi tự, nhìn sấp kinh văn đã nhuốm màu thời gian. Tiếng mõ liên hồi, kinh tụng đều đặn, ngôi tự thiêng liêng mà thanh tịnh lạ thường. Tự Đôn Hoàng do không ở trong thành, nên người Trường An rất ít khi tới đây. So với ngôi tự Võng Cực, Đại Từ Ân, Ngọa Long, Đại Hưng Thiện trong thành và ngôi tự Thanh Long ở cửa phía Nam, thì nơi đây có thể coi là hương khói nhạt nhòa.
“Mong rằng Phật tổ phù hộ cho con gái ta và Tần vương Điện hạ sớm sinh quý tử.” Trong phòng thiền vọng ra một giọng nói khiến tim ta đập nhanh dị thường. Lẽ nào, người trong phòng chính là vị phu nhân vừa đi trên đường khi nãy? Nhớ lại tên ăn mày kia nói bà có trái tim bồ tát, ta đột nhiên nảy ra ý định.
“Hãy để ta chết đi, ta không muốn sống nữa…” Ta quyết định diễn vở kịch giả bộ đáng thương. Ta vừa khóc vừa thét, xông thẳng vào phòng thiền, cũng chẳng để tâm đến những người xung quanh, đâm thẳng về phía tượng Phật.
“Đúng là Phật tổ phù hộ, cảm tạ trời đất.” Phật tổ? Ta hình như đã mơ thấy Phật tổ. Bình thường ta vốn sống trong căn miếu hoang giờ còn đòi đập đầu vào tượng Phật tự sát, nói ta có duyên với Phật quả không ngoa chút nào.
“Tỉnh lại là tốt rồi, Phỉ Thúy, mau sắp xếp cho cô nương này đi!”
“Dạ phu nhân! Ngươi hãy ở lại nơi này đi, phu nhân thấy ngươi có duyên với Phật, nên quyết định giữ ngươi lại để chép kinh, niệm Phật, như vậy sẽ tham ngộ được Phật lý.” Không phải chứ, đó chẳng phải là cuộc sống của một ni cô hay sao? Ta chán nản nhưng cũng chấp nhận. Thời gian chậm chạp trôi qua, xung quanh vẫn tĩnh lặng như tờ. Ánh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ đã nhạt nhòa như sương khói.
Lúc này, một nha hoàn đi vào dâng trà. Nàng ta cầm trên tay một ly sứ tráng men có họa tiết hoa sen, khiến bàn tay của nàng ta càng trở nên trắng trẻo như ngọc. Ta nhẹ nhấp ngụm trà, lặng ngắm ánh trăng tràn qua khung cửa sổ. Trong phòng có đặt một chiếc kệ gỗ đỏ thắm, trên kệ là một chiếc đàn gỗ đàn hương mùi thơm dịu nhẹ. Một vị sư phụ đang tấu một khúc Phật nhạc, xem ra vị phu nhân đang ngồi thưởng thức nhạc không phải là tín đồ Phật giáo bình thường.
Cứ như vậy, ta đã được ở lại phủ của Hoàng Phủ tướng quân một thời gian. Ở đây ta vừa làm công việc thường ngày, vừa chờ cơ hội tìm gặp Diệu để nói cho chàng biết âm mưu của Tinh Thích.
Thế nhưng cuộc sống của vị phu nhân này thực sự quá nhạt nhẽo. Ngày nào bà ta cũng tụng kinh niệm Phật. Điều đáng thương nhất chính là, một ngày ba bữa ta đều phải ăn chay theo bà ta.
“A Phiến, dặn dò nhà bếp, tối nay chuẩn bị thêm chút thức ăn.” Vẫn giống như ngày thường, nha đầu bên cạnh Hoàng Phủ phu nhân đưa thực đơn đến cho ta. Trên đó biết rất rõ ràng khẩu vị, nguyên liệu thậm chí cả lời dặn không được dùng mỡ heo chỉ được dùng dầu thực vật cho từng món ăn. Ta nhận lấy thực đơn, chán nản đưa mắt liếc nhìn. Nói thực lòng, những thực đơn này chẳng có chút sáng tạo gì cả, tất cả các món ăn đều có mùi vị thanh đạm, vô cùng nhạt nhẽo.
“Thực đơn này phải chăng đã viết sao rồi? Tại sao hôm nay lại có thịt vậy?” Ta nhìn tờ thực đơn, có phần ngạc nhiên. Phu nhân chẳng phải ngày ngày vẫn ăn chay hay sao?
“Hôm nay Vương gia, Vương phi về phủ, đương nhiên sẽ có thêm một vài món thịt rồi.’ Phỉ Thúy lạnh lùng đáp.
“Vương gia?” Bàn tay ta thoáng run,suýt chút nữa làm rơi tờ thực đơn xuống đất.
“Ngươi ngây ra đó làm gì? Còn không mau