Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
mang thực đơn đến phòng bếp để chuẩn bị đồ ăn?” Phỉ Thúy nhẹ quát. Thấy vậy ta vội vã đáp lại một câu. Cả buổi chiều, ta chỉ nghĩ cách phải làm thế nào để giải thích cho Diệu tại sao ta lại bỏ đi giữa đêm tân hôn hôm đó, và âm mưu thực sự của Tinh Thích là gì. Đầu óc ta rối bời, thậm chí tinh thần có phần hoảng hốt.
“A Phiến, sao hôm nay đầu óc ngươi cứ bay bổng nơi đâu vậy? Tượng Quan âm ở ngoài phòng khách vẫn còn đầy bụi đấy. Ngươi cũng biết phu nhân yêu quý nhất tượng Quan âm đó mà, sao không đi lau cho thật sạch đi? Ngươi muốn để cho chúng ta cũng bị phu nhân trách phạt sao?” Ma ma quản sự cất lên thứ giọng chua loét. Những lúc kích động, hai con mắt bà ta lồi ra như mắt ếch, mặt lại căng mọng đầy thịt, trông cực kỳ hung ác!
“Bây giờ ta đi ngay đây.” Ta lanh lợi đáp lại, không dám chậm trễ thêm một giây nào nữa. Ở trong phủ này một thời gian, ta sợ vô cùng vị phu nhân tướng quân. Vị Hoàng Phủ phu nhân này hung tàn chẳng khác gì con gái Liễu Nhi của mình. Ngoài mặt bà ta nhất niệm hướng Phật, từ bi hỉ xả, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Trước kia có một nha hoàn vì bất cẩn làm vỡ một bức tượng Phật liền bị bà ta đánh đến chết mới thôi.
Những ngày sống ở vương phủ này, ta phải rất thận trọng, chỉ sợ bản thân bất cẩn lại đắc tội với lão bà ác độc đó.
***
Cách bố trí của phủ này hết sức hào hoa, xa xỉ. Phòng khách và đại đường được nối với nhau bằng một hành lang dài. Phòng khách rất rộng, bên cạnh tấm bình phong được trang trí tuyệt đẹp có đặt một giá gỗ trạm trổ tinh tế, trên giá gỗ là bức tượng Phật quan âm được làm từ sứ Thanh Hoa cổ. Ta cẩn thận bê một chiếc ghế gỗ tới, đứng lên đó rồi mới bắt đầu lau tượng Phật.
“Xin mời Vương gia dùng trà.” Đại đường bên cạnh truyền sang tiếng thỉnh an của đám nô tì.
“Gì thế này, nước không nóng không lạnh, định để cho ai uống thế hả?” Choang, hình như là tiếng ly trà bị ném xuống mặt đất. Là tiếng của chàng.
Ta đứng trên ghế mà không dám thở mạnh, chỉ lặng người nhìn về phía bình hoa đặt ngay trước cửa. Một lúc sau, ta mới nhận ra bản thân đang cực kỳ run rẩy.
“Được rồi, mau đứng dậy đi, sau này đừng khiến Vương gia bực mình thế nữa.” Một giọng nói dịu dàng truyền lại, là Hoàng Phủ Liễu Nhi!
Trong lòng ta đột ngột trĩu nặng, đôi mắt tối sầm, cảm giác cực kỳ hoa mày chóng mặt! Choang! Tay ta thả lỏng, bức tượng Quan âm bất ngờ rơi xuống vỡ tan. Ta kinh hoàng sực tỉnh, lập tức quỳ xuống thu dọn những mảnh vỡ vương vãi khắp nơi.
Đột nhiên một chiếc giày hoa giẫm mạnh lên tay ta, những mảnh sứ cắm vào lòng bàn tay ta tóe máu. Đau đến thấu xương, khiến ta không nhịn được mà bật hét thành tiếng. Vừa rồi lúc bước vào phòng thấy bức tượng quan âm của phu nhân bị vỡ, Phỉ Thúy đã cười nhạt rồi giãm lên tay ta. Lúc này trên đất đã lấm lem đầy máu.
“A Phiến, sao ngươi lại bất cẩn vậy chứ? Ngươi làm vỡ bức tượng Phật của phu nhân rồi. Thế này Phật tổ sẽ trách tội phu nhân mất.” Ả ta vừa cười cợt vừa giẫm mạnh hơn lên tay ta.
“Ta không phải cố ý.” Ta vội đưa lời giải thích, còn chưa nói được mấy lời thì Phỉ Thúy lại giẫm mạnh thêm nữa.
“Không phải là cố ý? Nếu tay ngươi chẳng cầm nổi một bức tượng Phật thì giữ lại nó làm gì? Chi bằng phế luôn nó đi cho rồi.” Thanh âm Phỉ Thúy rất ngọt nhưng khiến ta không khỏi lạnh cả sống lưng.
“Trời đất! Cái con nha đầu chết tiệt, dám làm vỡ bực tượng Phật quan âm của ta. Thật uổng công ta đã đối đãi với ngươi như con gái ruột, không ngờ ngươi lại độc ác như vậy.” Tiếng kêu đau đớn của Hoàng Phủ phu nhân tức thì kinh động đến mọi người đang ngồi ngoài đại đường. Vị phu nhân “lòng dạ bồ tát” kia đau lòng nhìn mảnh sứ vỡ đã nhuốm đầy máu tươi, run rẩy chỉ vào mặt ta cất lời mắng nhiếc.
Ta đau đến mức muốn ngất tại chỗ, nhưng vẫn cố gắng mở mắt nhìn người đàn ông đang đứng phía sau bà ta. Diệu, cứu ta…
Diệu im lặng đứng đó, cả người toát lên thứ khí chất cao ngạo khó gần. Bộ y phục gấm đen lại càng khiến chàng trở nên sang trọng cao quý. Chàng đưa mắt nhìn ta, ánh mắt càng lúc càng lạnh buốt. Khóe miệng chàng cong lên theo thói quen, nhưng lạnh như băng giá ngàn năm.
“Cứu ta!” ta mấp máy đôi môi. “hồ li thối tha, mau cứu ta, cứu ta!”
Ta nhìn chàng bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng đôi mắt đó thực sự khiến tái tim ta đau đớn, thậm chí còn hơn cả nỗi đau thể xác đang truyền lại từ lòng bàn tay.
“Những người hậu đậu như vậy cứ lôi ra ngoài đánh chết cho xong, hà tất phải khiến cho mọi người mất hứng?” Diệu chán nản lướt mắt nhìn về phía ta nhẹ buông lời.
Chàng nói gì chứ? Chữ “chết” đó vang bên tai ta chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang. Ta nghe mà toàn thân đau đớn, ý thức cũng dần trở nên mơ màng.
“Diệu, ta có chuyện muốn nói với chàng.” Diệu, nếu chàng thực sự căm hận ta đến thế, ta có thể biến mấy khỏi thế giới của chàng, thế nhưng không phải là bây giờ.
Nhìn thấy ta phản kháng muốn làm loạn, đám người dưới liền xông lên, lôi ta ra bên ngoài. Thế nhưng ta lại càng vùng vẫy dữ dội hơn.
“Thôi bỏ đi, hà tất phải tức giận vì một kẻ thấp hèn như vậy? Tiểu Vương gia sắp ra đ