Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.
ta sụp đổ sao? Xin lỗi, ta vốn là một ăn mày bị chà đạp quen rồi. Ả ta muốn giày vò, khiến ta đau đớn khổ sở chỉ dựa vào chút nhục nhã này sao? Không đời nào!
Đi vòng qua hoa viên, ta nhằm căn phòng phía tây thẳng tiến, bước chân có phần nặng nề, đương nhiên là ta đang cố tình giẫm nát đám hoa cỏ được trồng ven đường đi. Vừa đến trước cửa, ta đã nghe thấy tiếng cười chói tai.
“Ha ha, thiếp đã nói đó là nam nhi rồi mà.”
“Thật sao? Bản vương lại cho rằng đó là một tiểu Quận chúa.”
Vén tấm rèm lên, ta thấy Diệu đang nói cười vui vẻ cùng Hoàng Phủ Liễu Nhi. Đồ Thạch Lựu thối tha kia giả bộ thẹn thùng ôm lấy bụng bầu của mình. Thấy ta bước vào phòng, Diệu cau chặt đôi mày, sắc mặt tức thì sầm lại.
“ngươi đặt chăn lên giường rồi có thể lui, Vương gia, thiếp bảo người dưới may y phục cho tiểu Vương gia rồi, lát ngài xem qua nhé.”
Ta mím môi, coi như không nghe thấy những lời yêu thương giữa họ, nhẹ nhàng đặt chăn xuống giường. Một bàn tay ta do một ngón bị bẻ gãy, lại không được chữa trị tử tế, nên hầu như không còn chút sức lực. Lúc này, ta chỉ có thể dùng một bên tay còn lại từ từ vuốt lại ga giường cho thật phẳng phiu.
“Hay là tối nay Vương gia ở lại đây với thiếp đi.”
Bàn tay ta thoáng run, móng tay nghiến chặt vào ga giường. Nhẫn nhịn, Ngọc Phiến Nhi, mày nhất định phải nhẫn nhịn!
“Được rồi, chỗ này không còn việc của ngươi nữa, mau lui xuống đi!” Ả Thạch Lựu đưa lời đuổi khéo, nhưng Diệu tối nay sẽ ở lại nơi này, đây chính là cơ hội duy nhất để ta nói rõ chân tướng sự việc và cả mọi chuyện về Tinh Thích cho chàng nghe.
“Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì hả?”
“Ta có việc, muốn báo riêng với Vương gia.” Lấy hết dũng khí, cuối cùng ta cũng cất lời. Diệu hoàn toàn không có chút bất ngờ, chỉ nheo mắt nhìn ta đầy hứng thú.
“Bây giờ chẳng có việc gì mà Liễu Nhi không thể biết được nữa.” Chàng nhìn ta, giọng nói không chút xúc cảm. Ta tức nghẹn thoáng do dự liệu có nên nói ra mọi chuyện hay không.
“Đúng thế, ta và Vương gia đã chẳng có chuyện gì mà không thể nói cho nhau nghe được.”
“Thật sao? Nếu ta nói chuyện có liên quan đến Hoàng Phủ tướng quân thì sao?” Ta nhướn cao đôi mày, bực bội đáp lại. Diệu có ngày hôm nay, chẳng phải dựa vào binh quyền trong tay của Hoàng Phủ Trung Nghĩa hay sao? Nếu ta nhắc đến người này, chàng đương nhiên sẽ cảm thấy có điều cấm kị.
“Ngươi nhắc đến phụ thân ta làm gì chứ?” Thạch Lựu thối tha nhanh chóng sầm mặt.
Diệu nhanh chóng đứng bật dậy, tóm lấy bờ vai ta, rồi kéo ta vào phòng khác. Chàng dùng sức hoàn toàn không có chút thương tiếc gì cả.
“Nói mau, rốt cuộc nàng biết những chuyện gì?” Chàng nghiến răng gằn hỏi.
“Ngày hôm đó, ta đã nghe được hết mọi chuyện. Ta biết chàng chẳng qua vì lo ngại phụ thân ta nắm quyền lực lớn trong tay nên mới cố tình tiếp cận ta, phá hỏng chuyện ta tiến cung. Ta cũng biết vì muốn hợp tác cùng Hoàng Phủ Trung Nghĩa, chàng đã đồng ý sau khi mọi sự thành công sẽ bỏ ta để cưới Thạch Lựu đáng ghét đó về.” Ta dõng dạc nói ra từng từ từng chữ một.
“Nếu không phải muốn nàng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, ta cần giang sơn này làm gì chứ? Vì muốn có được lòng tin của Hoàng Phủ Trung Nghĩa, ta mới nói những lời đó, nhưng nàng không cần biết đúng sai đã vội vã coi tất cả là thật? Cho nên nàng phản bội ta, phản bội một cách đường hoàng đúng không? Ngọc Phiến Nhi, ta thực sự rất muốn moi tim nàng ra để xem xem, rốt cuộc trái tim nàng có phải là đá hay không? Ta vì nàng làm bao nhiêu chuyện như vậy, tấm chân tình của ta rốt cuộc nàng hoàn toàn không hề cảm nhận được. Hay là, nàng không hề để tâm?” Diệu kéo tóc ta đầy phẫn nộ rồi nói tiếp: “Nếu đã bỏ đi rồi, tại sao nàng còn quay lại? Nàng coi Nam Cung Diệu này là kẻ gọi là đến đuổi là đi ư? Nàng cho rằng ta cũng không có trái tim giống nàng mà không biết đau đớn hay sao?”
“Diệu…” Nhìn dáng vẻ đau đớn đến điên cuồng của chàng, trái tim ta như bị bóp nghẹn. Những lời Diệu nói với Hoàng Phủ Trung Nghĩa ngày hôm đó hóa ra đều là giả. Vì muốn có được sự tín nhiệm của Hoàng Phủ Trung Nghĩa nên chàng mới nói ra những lời trái với trái tim của mình? Thì ra… chàng vẫn một lòng yêu ta. Cảm giác hân hoan, hạnh phúc tràn ngập trong ta, khiến ta vừa muốn khóc, vừa muốn cười.
“Nói đi, tại sao nàng lại quay về Trường An. Chỉ cần nàng nói mình làm vậy vì ta, ta sẽ không truy cứu tất cả mọi chuyện trước đây nữa.” Diệu nhìn ta, ánh mắt đầy sự chờ đợi, khát khao.
“Ta về đây chính là vì chàng.” Ta nhìn Diệu kiên định mở lời. Giây phút đó chàng ôm chặt lấy ta, ghì sát ta vào cơ thể chàng. Ta thậm chí còn nghe được tiếng tim chàng đập rộn ràng thổn thức. Ngọc Phiến Nhi, chàng thực sự yêu mày, tại sao mày lại ngốc nghếch không cảm nhận được tình cảm chàng dành cho mày chứ?
“Ta sẽ tìm thái y giỏi chữa khỏi tay cho nàng.” Chàng núi đầu đặt một nụ hôn rất nhẹ lên ngón tay bị gãy của ta, ánh mắt tràn ngập sự hối hận và xót xa.
“Không đâu, Diệu, chàng không cần phải làm vậy. Thực ra… ta quay về Trường An tìm chàng còn một việc quan trọng nữa. Có phải chàng đang cấu kết với