Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
ời rồi, hãy coi như tích đức cho con đi. Lần trước nghe nói phía Trần sảo đang thiếu người phụ giúp, chi bằng để ả ta đến vương phủ làm việc.” Hoàng Phủ Liễu Nhi chậm rãi bước tới trước mặt, cúi xuống nhìn ta rồi nói. Đồ thạch lựu thối tha, bản cô nương không cần ngươi phải thương hại, ta ghét nhất loại phụ nữ giả tạo như ngươi. Nghĩ vậy ta liền tức giận, hung sữ tóm chặt lấy y phục của ả ta.
“Á! Ngươi điên rồi, mau bỏ tay ra!” Ả ta thét lớn rồi nhảy người lên. Vì trong lòng đang đau đớn pha lẫn tức giận, ta quyết không chịu buông tay. Mấy nha hoàn khác thấy vậy liền xông tới bẻ ngón tay ta ra.
“Còn không mau lôi ả ta ra ngoài? Ngộ nhỡ làm tổn thương đến Vương phi và tiểu Vương gia thì các ngươi có gánh vác được không?” Phỉ Thúy vội quát mọi người mau lôi tay ta ra trong khi Hoàng Phủ phu nhân thì không ngừng niệm Phật. Và đau đớn hơn cả là Diệu luôn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, căm hờn và khinh ghét. Ta cố không chịu buông tay, cơn đau đớn truyền lên từ bàn tay chẳng thể nào sánh với cảm giác đau đớn nơi con tim ta lúc này. Ánh mắt Diệu cùng những kỉ niệm xưa xuc như một thanh đoản đao, đâm liên hồi vào trái tim ta, phá vỡ đi chút ngụy trang và phòng vệ sau cùng mà ta gắng giữ lại. Lúc này ta không thể buông tay, ta có thể bị hiếp đáp, có thể bị giẫm đạp, có thể chịu đựng mọi sự sỉ nhục trên thế gian này, thế nhưng ta không thể… không cách nào chịu đựng những điều đó ngay trước mặt Diệu được.
Rắc! tiếng xương gãy vang lên khô khốc, tiếp đó là cơn đau thắt ruột. khuôn mặt Diệu đột nhiên biến đổi, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản trước đó. Bàn tay ta thả xuống bất lực, trước mặt là ngón tay mềm oặt. Giây phút đó ta có cảm giác, đó chẳng còn là tay của mình nữa rồi.
“Bản vương chán quá rồi! Người phụ nữ này nếu nàng thích thì cứ đem về đi.” Diệu quay sang nhìn Hoàng Phủ Liễu Nhi nói, dứt lời chàng giũ áo rồi đi lướt qua chỗ ta, ánh mắt chẳng hề nhìn ta dù chỉ một giây.
“Cung tiễn Vương gia!” Đám người kia lần lượt cúi bái. Hoàng Phủ Liễu Nhi khẽ nhếch miệng lên, đi thẳng đến, nâng cằm ta lên, nhìn ta thật kĩ.
“Ngọc Phiến Nhi, thật không ngờ, ngươi cũng có ngày hôm nay. Suýt chút nữa ngươi hại ta không lấy được Diệu. Món nợ này ta nhất định sẽ tính sổ dần dần với ngươi. Ta thực sự không hiểu, ngươi phí bao tâm sức đòi gả cho Diệu, tại sao lại còn đào hôn? Thật đúng là tự mình tạo nghiệt.”
Phụt! Cổ họng ta tanh lòm,máu tươi đã bắn đầy cả vào mặt ả ta. Nhìn dáng vẻ ghê tởm, phẫn nộ của ả, ta bất giác bật cười thành tiếng. Thật là sảng khoái, trước giờ, ta không biết hóa ra “phản kháng” lại khiến con người ta sảng khoái như vậy. Xem ra bản cô nương đã kìm nén quá lâu rồi.
“Ngươi… không được phép cười. Ngươi vẫn dám cười? Người đâu, đánh ả cho ta, đánh ả mạnh vào.”
Ngay lập tức, một cơn mưa gậy giáng xuống người ta. Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng thế nhưng ta vẫn không dứt được cười, cười nhiều đếnmức cả khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Ngọc Phiến Nhi, mày khóc gì chứ, từ nhỏ đến lớn mày chẳng phải đã bị người khác đánh quen rồi sao? Chút đòn thế này thì có đáng là gì? Ta thầm mắng bản thân, nhưng trái tim lại nhói lên từng hồi đau đớn?
“Ngọc Phiến Nhi, ngươi nghĩ mình ghê gớm lắm sao? Lúc này cả nhà ngươi đều đang ở trong đại lao, giờ chẳng còn ai bảo vệ cho ngươi nữa? Ngươi nên cảm kích ta thì hơn, bởi hôm nay ta đã giữ lại mạng sống cho ngươi. Ngươi hãy nhớ kĩ, giờ ngươi thậm chí còn không bằng một tên ăn mày ven đường, ngươi chỉ là một con chó bên cạnh ta mà thôi.”
Bên tai ta vang lên những lời mắng nhiếc ác độc của Hoàng Phủ Liễu Nhi. Trên người vẫn không ngừng hứng chịu cơn mưa đòn roi. Ta dần dần mất đi ý thức, càng lúc càng cảm thấy mệt mỏi! Quá mệt mỏi…
***
Mưa rào rào đập lên mái nhà, khiến không khí ban đêm càng thêm giá lạnh, từng làn hơn ẩm ướt thấm qua cửa sổ tràn vào phòng, mấy cành hoa đào trên bàn đã héo tàn từ lâu. Ta đẩy cửa sổ, hà hơi giữ ấm đôi bàn tay lạnh buốt. Ngoài kia là lầu son gác tía, mái ngói lưu ly lấp lánh của phủ Tần vương trông hết sức lộng lẫy, trên một bức phù điêu có trạm một con rồng, trong miệng ngậm một viên ngọc, phát ra thứ ánh sáng lạ kì. Phủ Tần vương bây giờ không còn thanh vắng như lúc trước, từng cành cây ngọn cỏ nơi này giờ toát lên vẻ tôn quý, sang trọng.
Tiết trời cuối thu, khí lạnh len lỏi khắp nơi. Trong chiếc lư sưởi ấm đặt trong phòng của nha hoàn chỉ có chút than củi, mùi khoai nướng thoang thoảng, hẳn là có người đã vùi khoai trong đó.
“Ai cho ngươi nướng khoai trong phòng hả?” Cửa bị đẩy ra, một người phụ nữ hung dữ đứng ngoài cửa lớn tiếng nói vọng vào.
“Triệu ma ma!” Vừa thấy ma ma quản sự tới, ta vội vã cúi đầu đứng gọn sang một bên.
“Triệu ma ma, bên ngoài lạnh, hay là vào trong phòng uống một li trà nóng?” Một nha hoàn lanh lợi đưa lời nịnh nọt.
“Không cần! Vương phi dặn Ngọc Phiến Nhi đem chiếc chăn mới may tới phòng. Ngọc Phiến Nhi, còn không đi mau!”
Ta thầm nguyền rủa trong lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo ma ma quản sự. Đồ Thạch Lựu xấu xa đó đúng là tiểu nhân đắc chí, ả ta muốn