Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.
không nhịn được, ta liền bật khóc, rồi không ngừng thét gào. Trong lòng liên tục mắng Diêm Vương lão tử, mắng phụ thân Thừa tướng, mắng Nam Cung Diệp chết tiệt.
Nhưng vào lúc ấy, bỗng một giọng nói vang lên, dường như có ai đó đang nói chuyện với ta, lúc gần lúc xa, lúc dịu dàng khi mềm mại, mang theo cả niềm xót thương: “Đồ ham ăn, đừng ngủ nữa, không cho phép ngủ nữa, nàng có nghe thấy không?”
Ta mơ màng mở mắt, ngẩng đầu, và hình ảnh hiện ra trước mắt là một khuôn mặt tuấn tú, đẹp trai, kết hợp với đôi mắt hơi dài trông giống như đôi mắt của một con hồ li giảo hoạt. Nụ cười chàng mang chút tà khí. Thế nhưng, ánh mắt chàng lại vô cùng ấm áp. Giữa tiết trời lạnh giá, chỉ có đôi mắt ấy khiến ta dễ dàng cảm nhận được hơi ấm tình người mà thôi…
Trước mắt là tấm rèm vàng óng ả, còn ta đang nằm trên chiếc giường lớn được sơn son thiết bạc, trên đỉnh giường chạm khắc rất nhiều hoa văn đỗ quyên sang trọng. Chiếc chăn đang đắp trên người có thêu hình long phụng giao hòa, rất hoa lệ, nhưng cũng thật mềm mại. Qua mấy lớn rèm, ta nhẹ đưa mắt nhìn ngắm căn phòng xa lạ. Bốn bề vô cùng tĩnh lặng, chiếc lư đồng chạm khắc tinh xảo đang tỏa mùi trầm hương dịu nhẹ, khiến lòng ta vì thế cũng trấn tĩnh hơn nhiều. Ta định chống người ngồi dậy để nhìn kĩ căn phòng hơn, nhưng vừa mới động đậy, ta bỗng có cảm giác cả lưng mình như bị lột. Đau đến mức không thốt nổi nên lời, ta nghiến chặt hàm răng âm thầm chịu đựng.
Đảo mắt nhìn xung quanh, ta thấy hai bên giường nằm, có mấy thiếu nữ mặc y phục cung đình. Bọn họ không hề nói chuyện, ngay cả khi nhìn thấy ta tỉnh lại, ánh mắt họ cũng chẳng thay đổi chút nào.
“Xin hỏi…chỗ này là đâu?” Đầu óc ta còn rất lộn xộn, tai trái hơi ù, còn mắt thì vẫn mờ mờ ảo ảo. Khó khăn lắm ta mới cất lời hỏi được một câu, vậy mà bọn họ lặng lẽ đứng đó. Có nhầm lẫn gì không? Lẽ nào ta đã chết và người ở thế giới tây phương cực lạc hoàn toàn không hiểu những lời ta vừa nói?
Đang ngẩn người suy nghĩ thì ngoài cửa vọng vào tiếng thỉnh an: “Điện hạ!”
Ta run bắn cả người, suýt chút nữa thì lăn từ trên giường xuống. Điện hạ? Là người nào chứ? Phải chăng tên ma đầu sát nhân cuồng loạn thấy ta đại nạn chưa chết nên truy sát đến tận nơi này? Ta chẳng để tâm đến sự đau đớn, toàn thân mềm oặt, nhưng vẫn cố lẩn vào trong chăn, chùm đầu kín mít.
Qua lớp chăn, ta nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước giường rồi có tiếng người hỏi: “Người này đã chết chưa?”
“Chết rồi, chết rồi?” Ta vội đáp. “Không cần phải đánh thêm nữa đâu.” “Đã chết rồi còn giữ lại làm gì? Người đâu mau đem thi thể này ra ngoài thiêu đi.”
“Đừng thiêu, không thiêu được đâu!” Ta vội vã thét lên đầy sợ hãi. Vì gấp gáp, giọng ta lạc hẳn đi, lại thêm căng thẳng tột cùng khiến ta ho sặc sụa. Cơn ho làm vết thương trên người ta nứt ra, đau đến chảy cả nước mắt. Trong khi ấy, người đàn ông đứng trước giường còn rất khoa trương cười to một tràng vui vẻ. Người đó chống tay vào thành giường, cúi thấp người xuống, rồi lật chăn của ta ra.
Gương mặt này…là Diệu. Ta thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng ngay sau đó, cơn đau kịch liệt cùng sự uất ức, tức giận trong lòng được dịp cứ thế bùng phát dữ dội. Nếu không phải vì tên khốn khiếp này giở thủ đoạn, cố ý tạo ra mối quan hệ ám muội với ta, thì người trong thiên hạ sao lại tin rằng ta sắp trở thành Vương phi của chàng chứ? Nếu ta không gả cho chàng, mẫu thân chàng sao lại vô duyên vô cớ triệu ta vào cung? Nếu ta không vào cung thì sao có thể đi nhầm đường, không đi nhầm đường sẽ không bị đánh đến mức khiến cho mông nở hoa, sống dở chết dở thế này. Tất cả là tại tên khốn khiếp trước mặt, bây giờ còn muốn lấy ta ra làm trò cười. Ta đúng thật là xui tận mạng nên mới gặp phải tên hồ li chết tiệt là chàng.
Miệng ta không ngừng lẩm bẩm, nghiến răng hạ quyết tâm không thèm để ý đến chàng nữa.
Thấy ta không chịu ra khỏi chăn, Diệu lại càng cúi sát xuống gần ta hơn, mái tóc dài của chàng chảy từ vai xuống gối, chạm cả vào lông mi và khuôn mặt của chàng. Chàng khép nhẹ đôi mắt, hai hàng lông mi vừa dài vừa cong khiến đôi mắt hẹp dài, tĩnh lặng mà tràn đầy mê hoặc. Khuôn mặt chàng đẹp như tượng khắc, tinh tế đến từng chi tiết, chẳng khác nào tranh vẽ vậy. Bất giác, ta như thấy khuôn mặt và cả trái tim mình nóng bừng lên. Hầy, đợi chút. Đợi ta chuẩn bị đôi chút đã. Ta chổng mông lên trời trong một tư thế kì quặc cùng nét mặt dị thường, mở to mắt nhìn khuôn mặt chàng càng lúc càng gần, càng lúc càng sát.
Hả? Ta nhẹ chớp mắt, trán chàng khẽ chạm vào trán ta. “May quá, cuối cùng nàng cũng hạ sốt rồi.” Dứt lời, chàng nhanh chóng lùi lại, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Trong khi đó, ta mồ hôi túa ra như tắm. Đại ca à, lần sau muốn kiểm tra như vậy có thể dùng tay được không? Thật đúng là
Chàng lại nhìn ta, nở nụ cười giảo hoạt nói: “Nàng đã sốt cao suốt ba ngày nay rồi. Nếu không phải y thuật của nhà Độc Cô tại Lạc Dương tinh diệu, ta đoán chắc xác nàng dã bị đem đi thiêu từ lâu rồi. Đại phu nói nàng đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất, giờ chỉ còn chờ dăm bữa nửa tháng cho vết thương là