Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

đắc ý đáp lời.
“À, vậy hẳn đây là giường của huynh rồi? Bình thường huynh vẫn ngủ trong này hả?” Ta bắt đầu không tránh khỏi ngại ngùng. Thảo nào nằm dễ chịu như vậy. Điều kiện của Hoàng tử quả nhiên là khác một trời một vực so với người thường.
Diệu mỉm cười xấu xa, sán lại gần ta nói: “Cái gì mà hàng ngày, tối nay ta định ngủ lại đây. Đồ ham ăn tránh sang một bên để lấy chỗ cho ta nằm nào.”
Trong lúc Diệu đang trêu chọc ta thì ngoài cửa vọng vào tiếng truyền lệnh.
“Điện hạ, Tô nương nương có lời mời.” Giọng một thái giám the thé cất lên.
Diệu lặng người trong giây lát, sắc mặt có chút ảm đạm, nụ cười rạng rỡ trước đó cũng tắt mất từ lúc nào không hay.
“Này…này…lúc huynh ngây người ra thì có thể bỏ chăn của ta xuống được không?” Ta ngọ nguậy thân người, nhích sang một bên. Chàng đang làm gì thế, như vậy quả thực lạnh lắm.
Diệu định thần, trong khoảnh khắc, khuôn mặt chàng lạnh đến lạ kì. Chàng nhanh chóng đặt góc chăn ta xuống, quay sang dặn dò mấy thị nữ đứng cạnh: “Hãy chăm sóc thật cẩn thận cho nàng.” Dứt lời, chàng đi thẳng ra bên ngoài.
Nhìn đám thi nữ cúi đầu lộ vẻ căng thẳng, xen lẫn lo lắng, ta vô cùng ngạc nhiên. Lần đầu tiên kể từ khi quen biết, ta mới thấy ở Diệu sắc mặt và thái độ lạnh lùng, khó gần đến vậy…






Hà Tất Nhớ Lại Chuyện Buồn Thương
“Gương đồng, mau nói cho ta biết, có phải dưới vườn lên trong cung có chôn kho báu vô giá không?”
“Gương đồng, hãy nói cho ta biết tất cả những nơi có chân báu vật.”
Chớp mắt ta đã nằm trên giường dưỡng bệnh được gần nửa tháng. Lúc này, ta đang cầm trên tay chiếc gương hiếu kỳ tự hỏi, không biết chiếc gương này rốt cuộc lúc nào mới cho chủ nhân của nó xem lại quá khứ và thấy trước tương lai. Tại sao ta soi vào, nó chẳng hiện ra thứ gì chứ? Ta thực sự muốn biết, rốt cuộc vườn lên đó chôn kho báu gì, tại sao lại khiến tên ma đầu sát nhân cuồng loạn, biến thái đó thận trọng đến vậy.
“Ngọc chủ nhân, tiểu nữ đưa người ra ngoài sưởi nắng nhé.”
Người nào mà ăn nói khó nghe vậy? Ta bất giác cau chặt đôi mày, rời mắt khỏi chiếc gương đồng, nhìn chăm chú người con gái đang tiến lại gần chỗ mình. Nàng ta trông chỉ trac tuổi ta, khuôn mặt trái xoan, mắt phượng, đôi môi ửng đỏ cong cong, thần thái kiêu căng, ngạo mạn. Nàng đang mặt một bộ y phục thêu hoa tinh tế, phần thân dưới màu đỏ phối cùng mày vàng thân trên, tay áo được chắp thêm phần lông thú trắng muốt. Đôi tay lộ ra khỏi áo, trắng trẻo và mảnh dẻ, móng tay được sơn màu trang nhã. Đứng dưới ánh mặt trời, trông nàng ta cực kỳ lộng lẫy và tràn đầy sức sống, Nhìn dáng vẻ ta đoán người con gái này nhất định có xuất thân phú quý, cao sang. Điện Tử Thần không phải tẩm cung của tên hồ li chết tiệt kia sao? Từ khi nào lại xuất hiện thêm một nhân vật thần thông như vậy chứ? Phải chăng…chính là nương nương trong cung? Không đúng, nàng ta vừa gọi tên hồ li chết tiệt kia là Diệu ca ca, chẳng lẽ là …công chúa?
“Quận… quận chúa…” Hồng Anh run rẩy cất lời thỉnh an. Mấy thị nữ vội bên thêm một chiếc ghế cùng chiếc bàn trạm trổ tinh xảo nữa ra. Trong nháy mắt, trên bàn đã bày biện đầy ắp nào là hạt dưa, lạc rang rồi bánh điểm tâm các loại.
Hồng Anh nhanh chóng ra hiều cho đám thị nữ dâng trà. Ta nằm trên chiếc giường lười, bắt đầu bấm đốt ngón tay, thầm đoán xem quận chúa trong cung có địa vị to đến mức nào. Ở Đại Kỳ, con gái của Hoàng đế và Vương gia đều được gọi là Công chúa, còn con gái của các thiên Vương được sắc phong thì gọi là Quận chúa. Người con gái này kiêu căng, ngạo mạn như thế, có lẽ phụ thân nàng ta là một Thiên vương đắc thế.
Vị quận chúa đó thấy các thị nữ sắp bàn ghế xong xuôi, cũng chưa vội ngồi xuống ngay, nàng ta đi loanh quanh chỗ ta vài vòng, soi xét một hồi rồi nói: “Không ngờ người lại dám tự ý xông vào vườn lê, với tính cách của Diệp hoàng huynh, không đánh chết ngươi coi như mạng ngươi lớn. Ngươi chắc chắn đây làn lần đầu tiên nhập cung đúng không, thật đúng là chẳng hiểu phép tắc gì cả, nhìn thấy Thạch Lựu Quận chúa Hoàng Phủ Liễu Nhi ta mà không chịu hành lễ.”
Quận chúa Thạch Lựu? Ta đưa mắt nhìn bộ y phục phối màu vàng đỏ của nàng ta, trong lòng thầm nghĩ dnah hiệu Thạch Lựu này đích thực quá chuẩn. Trông nàng ta quả là rất giống một thạch lựu vừa to vừa mọng! “Quận chúa Thạch Lựu à, trong hoàng cung này có những quy định gì thế? Tại sao không cho người ta bước vào trong vườn lên? Ngươi thông thuộc hoàng cung như vậy, nhất định là biết đúng không?” Ta ngẩng đầu lên ra vẻ lấy lòng mong muốn được thỉnh giáo.
“Vậy thì ngươi hãy vểnh tai lên mà nghe cho rõ.” Nàng ta nhẹ nhàng ngồi xuống, thị nữ phía sau vội dâng lên một chiếc lư hương được chạm trổ tinh xảo. Quận chúa Liễu Nhi ôm trong tay chiếc lư đồng một hồi để giữ ấm, sau đó mới từ tử mở giọng: “Ngươi coi như đã hỏi đúng người rồi. Phụ vương ta chính là Đại tướng quân đương triều Hoàng Phủ Trung Nghĩa, người cũng chính là sư phụ của Diệu ca ca, trước kia từng lập nên không biết bao nhiêu chiến công hiển hách, được Tiên