Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.

Đây là loại rượu mạnh được ngâm nhiều năm, do sứ thần nước Tây Đan tiến cống. Khi cho vào bình đun lên, rượu lại càng mạnh hơn, đàn ông còn không dám uống một hơi cạn sạch cả bình, vậy mà không ngờ nàng uống hết không còn một giọt.” Sau đó chàng nhìn ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ, hai môi khẽ động, hình như đang nói điều gì, có điều ta chẳng thể nghe rõ được.
Đôi mắt hẹp dài của Diệu nhanh chóng biến thành đôi, bốn đôi…không ngừng quay cuồng trước mắt. Không biết tại sao, ta rất muốn cười. Không phải ta cười đôi mắt của Diệu mà chỉ vì ta cảm thấy thực sự vui vẻ. Có chàng ở đây, nhìn ngắm ta như vậy, cho dù chỉ là đang chọc ghẹo, ta cũng cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
***
Khi ta tỉnh lại lần nữa, trời đã là hoàng hôn. Cứ nằm bất động mãi một tư thế, ta thấy đay lưng vô cùng, cộng thêm việc nằm cách tường không tới một thước, trông ta chẳng khác nào đang úp mặt tự hối. Tổn thương gân cốt phải đến cả trăm ngày mới bìn phục, cứ tiếp tục thế này, thật không khó để ta tu thành chính quả.
Còn đang cảm thấy trong người bức bói thì Diệu đẩy cửa bước vào. Theo sau chàng là vài thị nữ. Vừa vào phòng, họ nhanh chóng bày thức ăn lên chiếc bàn nhỏ. Trong chớp mắt, chiếc bàn đã đầy ắp các món sơn hào hải vị, tỏa hương thơm nghi ngút.
Ta nhìn chiếc bàn ê hề món ngon, nuốt nước miếng liên hồi, trong lòng vui như hội. Phải nói Diệu đúng là người tận tâm chu đáo, hơn nữa còn rất hiểu ý khi biết ta đặc biệt hứng thú với việc ăn uống. Tuy bây giờ ta không động đậy được nhưng khẩu vị không hề thuyên giảm. Ta mở to mắt nhìn từng món ăn trên bàn, cổ đã dài thêm mấy phần.
Diệu xua tay ra hiệu cho đám thị nữ lui xuống, còn chàng bê đũa đến ngồi cạnh giường ta. Thấy vậy ta cảm động vô cùng, được Vương gia đích thân chăm sóc, thật khiến ta vừa bất ngờ vừa vui sướng. Mới nghĩ vậy thôi, ta đã cảm thấy vết thường sau lưng bớt đau rất nhiều, sau đó ta vội há miệng: “A…a…” đợi chàng đút thức ăn cho. Ai ngờ, Diệu chẳng buồn nhìn ta, gắp một miếng vịt quay vàng ruộm cho vào miệng mình.
Hả? Gì thế này? Ánh mắt ta lộ rõ vẻ giận dữ, trong lòng càng thêm tức tối. Con người này cố tính muồn chọc tức ta đây mà.
“Hả? Tại sao mặt mũi nàng lại thành ra như vậy chứ?” Diệu chống tay lên cằm cất tiếng hỏi.
“Ta đói quá.” Ta nghiên răng đáp.
“Ồ…” Diệu cười tít mắt, gật đầu tỏ vẻ cảm thông, sau đó chàng vừa nhai vừa lớn tiếng gọi: “Người đâu đưa thuốc lên!”
Thị nữ đứng ngoài cửa nhanh chóng bê bát thuốc đen ngòm đang không ngừng tỏa khói nghi ngút. Vừa ngửi thấy mùi thuốc, ta liền biết bát thuốc đó có vị vừa đắng vừa chát. Lúc này ta thực sự muốn khóc òa.
Ta nhìn thứ nước đen ngòm, lại nhìn bàn ăn đầy sơn hào hải vị trước mặt, dạ dày tức thì không ngừng co thắt, trong lòng cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Hừm, chàng đói thì được ăn cơm, ta đói lại phải uống thuốc. Nhìn bộ dạng cố tỏ ra vô tội của Diệu, ta biết chàng đang cố tình chọc tức ta. Nếu chàng không ăn uống ngay trước mặt ta còn được, đằng này lại ăn ngon lành như thế. Con người này đứng là quá đỗi độc ác!
Ta trợn mắt lườm chàng, ra điều phản kháng. Thế nhưng Diệu hoàn toàn phớt lờ, cứ thế mỉm cười hân hoan bê bát thuốc đặt tới trước miệng ta. Ta lắc đầu né liên tục mà chẳng thể nào tránh nổ, cuối cùng đành phải cau mày, nhắm mắt nuốt hết số thuốc chàng cưỡng chế đổ vào miệng. Thuốc đắng đến độ mũi ta cay xè. Ta thè lưỡi, tức giận quát lớn: “bọn họ, bây giờ ta không ra khỏi giường được, nên không chấp nhặt với huynh. Đợi đến khi ta xuống được khỏi giường, Ngọc Phiến Nhi ta xin thề với cái mông đã bị đánh nát bét cùng ông trời rằng, thù này không báo, kiếp sau ta sẽ đầu thai thành một kẻ xấu hoắc, chẳng thể gả chồng được.”
“Được đấy, được đấy, nếu vết thương trên mông nàng không khỏi thì cả đời này cũng đừng mong có ai lấy.” Giả bộ không hề bận tâm, Diệu thu lại chiếc bát rồi mỉm cười xán lạn. “Đồ ham ăn, đợi thêm nửa canh giờ nữa đi.”
“Đợi cái gì mà đợi?” Ta thực sự tức giận rồi.
“Thuốc phải uống lúc đói mới tốt, nửa canh giờ sau nàng có thể ăn uống bình thường. Có điều, nàng không được ăn những món ta vừa mới dùng. Bây giờ nàng phải tránh không được ăn những thức ăn có nhiều dầu mỡ, đồ sống, đồ lạnh hay những món quá chua cay.” Nhìn khuôn mặt càng lúc càng thêm nhăn nhó của ta, Diệu còn nói thêm: “Đồ ham ăn, ta đã nấu cháo cho nàng rồi, chỉ có hành xanh và táo đỏ, cháo này rất tốt cho máu, đợi chút nữa ta sẽ cho người mang lên.”
Tên khốn này, hình như không chọc ghẹo ta thì sẽ chết hay sao ấy, cho có vài ngụm cháo loãng cũng phải lấy ta ra chọc ghẹo mới vui. Ta mặc dù chu miệng phản đối nhưng trong lòng thấy ấm áp hơn nhiều, ta úp mặt vào chiếc gối, nụng nịu lên tiếng hỏi: “À, đúng rồi,huynh vẫn còn chưa nói cho ta biết, ta đang ở chỗ nào? Còn nữa, mấy thị nữ của huynh chẳng ai biết nói chuyện sao?”
“Nàng còn có thể ở đâu được nữa? Điện Tử Thần tại cung Thái Cực.” Diệu đáp
“Nhà của huynh?” Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng ta vẫn cảm thấy có chút bất ngờ.
“Tẩm cung của ta.” Diệu chỉ vào cung điện nguy nga mà tinh tế, trang nhã của mình rồi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t