Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2171 lượt.
i lội tung tăng, ánh nắng chiếu lên vẩy ca, long lanh lấp lánh. Ta nhìn xuống mặt hồ, chỉ cảm thấy trước mắt lóa sáng, xem ra khuê nữ nhà giàu thường chỉ có một thú vui là ngắm cá trong phủ, thế nhưng thú vui đó chẳng hề hấp dẫn được ta. Đúng là vô vị! Nếu lúc này có Diệu bên cạnh, có người chịu cãi nhau cùng thì ta đã không buồn chán đến vậy.
Ngồi lâu quá dưới mặt trời, khó tránh bị cảm nắng, nghĩ vậy ta liền vén y phục, ngồi xuống bên bờ hồ, đưa chân thả vào trong hồ nước chơi đùa cùng đàn cá.
“Tiểu thư, không được đâu, ngươi đừng có nghĩ quẩn…” Ta vừa mới ngồi xuống, phía sau đã có tiếng người hét lên đầy thảm thiết. Ta còn chưa kịp nhìn xem đó là ai thì người đó đã đưa tay kéo mạnh ta về phía sau.
Đáng thương thay, vì mặc bộ y phục mỏng manh, nên kéo trên mặt đất đá khiến chân và đùi bị chà sát hết sức đau đớn. Phần bị tổn thương nhiều nhất có lẽ chính là chiếc mông. Ta ngồi trên đám đất đá lổn nhồn, mặt mày nhăn nhó vì đau. Còn người phụ nữ khỏe như trâu mộng phía sau vẫn một mực cho rằng ta đang định nhảy xuống hồ tự tử nên càng ra sức kẻo ta lại. Trong lòng ta không khỏi thầm thét lớn: “Lão nương trông thế này mà lại giống hạng người chán đời muốn tự tử sao, ta chỉ là đang ngâm chân trong nước mắt để giải sầu thôi mà.
Nửa canh giờ sau, cuối cùng ta cũng định thần lại được, lòng không ngừng thường xót cho chiếc mông của mình, tiện thể nguyền rủa vị đại nương béo ị, khắc tinh truyền kiếp của ta sẽ càng ngày càng béo hơn.
Ta chán chường ngồi trên một hòn đá, liên tục suy tính. Trong lòng không khỏi thấy vô cùng phiền phức. Ta gãi đầu gãi tai, ra sức lấy đất nhồi vào tổ kiếm. Đám nha hoàn đều biết mỗi khi tâm trạng không vui, ta rất hay cáu, thế nên chẳng ai dám có ý kiến nửa câu. Sau khi lấp một tổ kiến, ta lại lấy bát chè đậu xanh lạnh đổ vào một tổ kiến khác, khiến đám kiến sợ hãi chạy toán loạn. Thấy cách ta đối xử tàn nhẫn với đám kiến, đám nha hoàn mặt mày biến sắc, run rẩy hãi hùng.
“Có biết số phận của những kẻ dám chống đối lại ta như thế nào kp? Mấy con kiến này chính là ví dụ tốt nhất.” Ta đập mạnh bàn đá rồi đứng dậy, dậm chân lên mặt ghế, lúc này trông oai phong chẳng khác nào một thiếu niên anh hùng. Trước kia ta thường lấy đám kiến này ra để dọa bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo, Quả Quả, Qua Qua, bây giờ xem ra dọa bọ người dưới quả nhiên cũng có hiệu quả. Mấy nha hoàn nghe vậy sợ đến mức hai mắt ửng đỏ, như thể sắp bật khóc đến nơi.
“Đã sợ thì đừng có ngày ngày đi theo ta nữa, cứ tránh xa ta ra một chút là được!”
Nét mặt đám nha hoàn trông cực kỳ khổ sở, ta biết bọn họ cũng không hề muốn vậy. Có điều phụ thân của ta vì sợ ta bỏ đi theo Diệu nên ngày ngày pháo bọn họ tới làm công việc giám sát.
“Phiến Nhi, con xem ai tới này? Ây da, Phiến Nhi sao bộ dạng của con lại thế?”
Bộ dạng của ta làm sao? Ta đưa mắt nhìn đám nha hoàn, một trong số họ liền nhanh chóng mang chiếc gương đồng tới. Trong gương hiện lên một khuôn mặt đen trùi trũi như than, lại thêm hàm rằng trắng bóng khiến người đối diện nhìn mà kinh hồn bạt vía. Lại nhìn xuống người, tay áo vén cao, ống quần cuộn lại, móng tay dính đầy bùn đất, đầu tóc cũng bê bết cát, trong tay ta là chiếc trâm cài mà ta vừa dùng làm công cụ chọc ngoáy tổ kiến. Một tay cầm gương, một chân dẫm lên tổ kiến, chân còn lại đặt trên ghế đá, sắc mặt ta vô cùng hung tợn, ánh mắt dữa dằn nhìn về phía mẫu thân cùng tên thư sinh điềm đạm bên cạnh.
“Vương công tử…việc này…các ngươi còn không mau đưa tiểu thư đi chải chuốt lại?”
Vương công tử? Vương công tử là ai? Chính là tên mọt sách với sắc mặt cổ quái đứng trước mặt ta sao? Dáng người không cao không thấp, không béo không gầy, vẻ mặt thuần phác, tay còn cầm một chiếc quạt nhỏ. Đây chính là phu quân tương lai mà ta sắp lấy? Xem ra cũng không tệ, trông thật thà hơn Diệu lại nho nhã hơn Diệp.
“Vương công tử đúng không?” Ta tiến lên phía trước một bước. Không ngờ, ta vừa tiến lên, hắn tức thì lùi lại, mặt nhăn mày nhó, dáng vẻ chẳng mấy bằng lòng.
“Ngọc… Ngọc… Ngọc tiểu thư, xin tiểu thư hãy quay về phòng chải chuốt lại đầu tóc đôi chút, tại hạ có thể chờ… chờ… chờ đợi được.” Hắn lắp ba lắp bắp, vừa nói vừa toát mồ hôi hột, trợn mắt nhìn ta. Lẽ nào trông ta đáng sợ đến vậy sao?
Mâu thân ta không tránh khỏi ngại ngùng. Thấy dáng vẻ đó của bà, ta có cảm giác như thể bà sợ Vương công tử nhìn thấy ta quá bù xù, bẩn thỉu sẽ không chịu lấy về làm thê tử vậy. Phụ thân của vị Vương công tử này có chức vị dưới quyền phụ thân ta, hắn đương nhiên không dám có hành động thất lễ, thế nên chắc là đang nén hoảng sợ, nhẫn nại ra ngoài phòng khách đợi ta thay đồ.
Ta nghênh ngang bước về phòng đóng cửa, tắm rửa thay quần áo.
“Phiến Nhi, gần đây con làm sao thế? Mất tích bao nhiêu ngày vừa về đến phủ là cả ngày nổi nóng, gây loạn.” Mẫu thân đứng bên ngoài cửa đưa lời than thở pha lẫn trách móc. Trong phòng bọn nha hoàn đang cẩn thận tắm rửa cho ta, họ kì cọ kì cọ như muốn lột luôn lớp da của ta ra mới có thể khiến ta sạch sẽ trở lại.
Ta ngồi trong thùng tắm, nhìn cánh tay bị kì đến đỏ rực,