Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.
g theo từng động tác của ta mà tạo nên những tiếng động lanh canh vui vui.
“Nàng… nàng… nàng chính là Ngọc tiểu thư?” Tên mọt sách kia dường như đang vô cùng kinh ngạc, lắp ba lắp bắp tới nửa ngày trời không nói nổi một câu. Ta cảm thấy có chút chán nản. Đầu óc quay cuồng, choáng váng, cả mặt và người ta đều nóng ran, hắn còn không nói nhanh, ta sẽ phát cáu đấy.
“Ngọc tiểu thư…Ngọc tiểu thư! Ngọc tiểu thư…Ngọc…”
“Ngươi đã Ngọc…” … tiểu thư đủ hay chưa? Mấy từ sau cùng ta đành nín nhịn mà nuốt ngược vào bụng. Bình tĩnh… Lúc này ta phải yểu điệu, thướt tha, phải làm một Ngọc đại tiểu thư dịu dàng, đằm thắm Ta nhất định không được phát cáu. Không biết có phải tên mọt sách này quá đỗi căng thẳng hay không mà nói mãi câu Ngọc tiểu thư, sau đó lại chẳng thể nói thêm được câu nào nữa.
“Vương công tử, ta nghe nói bên ngoài thành Trường An có một khu rừng, cảnh sắc tuyệt đẹp, đáng tiếc… Phiến Nhi chỉ là một cô nương yếu đuối, không thể một mình ra ngoài được.” Vừa nói xong ta liền nhận ra hôm nay mặt trời gay gắt quá, lão nương đây sắp nóng chết đi được. Tên Vương công tử nghe thế nhìn ta bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, ta đoán hắn nghĩ sắc mặt ta đỏ lên vì e thẹn.
“Nếu Ngọc tiểu thư không chê bai, tại hạ bằng lòng đưa tiểu thư đi thưởng thức cảnh vật tuyệt đẹp của khu rừng đó.”
“Được!” Ta nắm chiếc khăn tay, rồi đưa mắt liếc về phía tên mọt sách, hắn cũng nhìn ta, ánh mắt thoáng ngại ngùng. Mẫu thân thấy Vương công tử định đưa ta ra ngoài dạo mát, trong lòng không khỏi vui sướng, tức thì quên mất lời dặn ‘không cho phép Phiến Nhi bước chân ra khỏi phủ Thừa tướng của phụ thân’.
***
Việc được rời khỏi phủ Thừa tướng đối với ta tuyệt vời đến mức ngay cả vầng mặt trời gay gắt kia cũng trở nên đáng yêu, dịu nhẹ hơn nhiều. Ta chẳng khác nào một con ngựa hoang được thoát cương, chạy nhảy tung tăng khắp mọi nơi. Hơn nửa tháng bị nhốt trong phủ, ta sắp phát điên vì buồn chán rồi.
“Ngọc tiểu thư…đợi chút đã…đợi chút đã… Ngọc tiểu thư…” Vương công tử vừa gọi, vừa hổn hà hổn hển chạy theo ta. Thật là đáng ghét, không đi theo được thì tốt nhất đừng có theo ta nữa cho xong!
“Ngọc tiểu thư, nàng xem bức tự này thực sự rất đẹp, lại còn cả bức tranh sơn thủy non nước này nữa, tất cả đều là thượng phẩm…”
Vương công tử dừng lại trước một tiệm thư họa, bắt đầu luôn miệng tán thưởng mấy bức tranh, mấy bức thư pháp. Ta chu miệng lên, có non có nước thật đấy sao hắn không tự mình đi xem, sao cứ ngăm cảnh vật thông qua mấy bức tranh này thế?
“Công tử đúng là có mắt nhìn, bức này có giá ba lạng bạc.”
“Ngọc tiểu thư, ta xin tặng nàng bức này.”
“Ừm!” Thật là lãng phí, ta cần bức tranh này làm gì chứ, cũng chẳng có gì đáng thưởng thức cả. Ta ngáp dài một cái, đột nhiên một bức tranh trong tiệm thu hút ta lạ thường. Đó là bức tranh được đóng trong một chiếc khung mạ vàng, điều kì lạ chính là bức tranh này được vẽ trên một tấm giấy nhăn nhúm,, chẳng khác gì giấy vệ sinh cả.
“Bức đó…ông chủ…bức tranh con chim lớn đó có phải rất đáng tiền không?”
“Vị tiểu thư này đúng là người biết nhìn tranh. Giao long giơ vuốt sơn hà vụn. Phượng hoàng tung cánh gió vần mây. Bức tranh phượng hoàng vạn lú này, không phải cứ có tiền là mua được đâu.”
Ông chủ đáp lời với vẻ mặt thần bí, ngay đến Vương công tử cũng bắt đầu trở nên hiếu kì. Hắn nhìn chăm chăm vào bức tranh ta vừa nói, nhìn mãi nhìm mãi, bất giác mồ hôi túa ra sau lưng.
“Khí thế hùng hồn, phải là người có hoài bão, chí hướng lớn đến mức nào mới có thể vẽ ra được bức tranh ‘Phượng hoàng vạn lí’ như thể muốn nuốt gọn cả sơn hà vào trong.” Tên mọt sách đó đột ngột lẩm bẩm một mình.
“Đây chính là tác phẩm do chính tay Tần Vương điện hạ đương triều vẽ, không biết tại sao ngài ấy lại vứt bức tranh này đi. Bức tranh này là người dưới lặng lẽ nhặt lại đem ra ngoài bán. Đây thực sự là một bức tranh tuyệt đẹp.” Ông chủ tiệm tranh đắc ý đưa lời giới thiệu, có vẻ rất tự hào vì mình đã tìm được một bảo bối từ đống rác rưởi.
Ta nhìn bức tranh đó thêm lần nữa, lại nhìn bộ dạng của ông chủ, trong lòng thầm nghĩ chắc chắn ông ta muốn hét giá cắt cổ. Lại thấy tên mọt sách này rất dễ bị lừa, chẳng qua chỉ là một con chim lớn thôi, có phải say đắm đến độ khó tin đó không? Khi nào gặp, ta sẽ kể cho Diệu nghe rồi bảo chàng vẻ cho ta chín, mười bức như vậy, sau đó ta sẽ đem tranh đi đổi thịt kho tàu ăn cho sướng miệng. Nghĩ đến ăn, ta chu miệng, nhưng nhớ ra trước mặt vị Vương công tử ‘phu quân tương lai’ này vẫn nên giữ thể diện đôi chút chứ, thế nên ta lại mỉm cười giả bộ thục nữ.
“Học ngài làm phượng hoàng vạn lí chứ không chịu làm loài chim yến bay quanh tổ. Nếu không phải trái tim nối liền cùng chúng sinh, hoài bão mở rộng thiên hạ, thì ngài sao có thể vẽ ra bức phượng hoàng tung cánh có khí thế thế này? Chỉ một bức họa đã thể hiện rõ khí chất của bậc đế vương. Chỉ có điều, nghe đồn Tần Vương điện hạ học hành tầm thường, ngài làm sao có thể…” Vị Vương công tử đó lại tiếp tục lẩm bẩm. Ta trợn mắt lườm hắn, Diệu phải được gọi là người thông minh bẩm