Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342164

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.

tránh xa hắn một chút, Diệu tuyệt đối không hề đơn giản như nàng vẫn nghĩ đâu!”
Dưới chân ta vang lên tiếng động nhẹ, chắc là do ta vừa dẫm lên cành cây hay thứ gì đó đại loại vậy. câu nói đột ngột của Diệp khiến ta vô cùng ngạc nhiên, vốn định phản bác nhưng lúc này ta không muốn cãi nhau với hắn. Ánh trăng tinh khiết, trắng trong như ngọc, khiến người ta mê mẩn lạ thường!
“Rốt cuộc là đệ không đơn giản hay là ta không đơn giản, Thái tử Điện hạ? Đệ không phải rất tốt hay sao, vừa mới hồi cung đã được vào Đông cung, thực không biết lần mất tích này là do ý trời hay ý người nữa?” Phía xa xa truyền lại một tiếng nói lảnh lót như ngọc thách, phá tan màn đêm yên tĩnh, khiến ta giật nảy mình.
Ta vội vã quay đầu, thì thấy Diệu đang khoanh tay trước ngực, tựa người vào một thân cây, gió nhẹ thổi qua, bộ y phục trên người chàng nhẹ bay phiêu dật. Khi đưa mắt nhìn ta, chàng mỉm cười đầy tình ý, còn lúc chuyển sang nhìn Diệp ánh mắt ấy lai tràn ngập nét căm hờn.
“Diệu!” Ta hân hoan cất tiếng gọi nhưng ánh mắt chàng nhìn ta có phần lúng túng, ánh mắt nửa thân tình nửa hững hờ sau đó nhanh chóng rời đi chỗ khác. Bất chợt, niềm hoan hỉ tràn ngập trái tim ta tan thành tro bụi, cảm giác lạc lõng vô bờ nhấn chìm con tim. Thì ra, kể từ khi phụ thân ta ‘mời’ chàng rời đi, chỉ có mình ta là nhung nhớ, chàng đã chẳng còn muốn để tâm đến ta nữa rồi.
“Hồ li!” Giọng ta đã có phần run rẩy. Thà chàng cứ tiếp tục chế giễu, trêu tức, chọc giận ta, còn hơn là chàng phớt lờ ta như vậy.
“Thực lòng xin lỗi, ta vừa không muốn nghe tiếng tiêu, cũng không muốn thưởng nguyệt. Chỉ có điều tình cờ là Tần vương phủ của ta lại ở gần khu rừng ngớ ngẩn này. Ta ra đây đi dạo cho thư thái không ngờ đã làm mất nhã hứng của hai vị. Hơn nữa thật trùng hợp là ta lại nghe được Thái tử Điện hạ đang chỉ trích mình.” Mấy câu nói của Diệu vô cùng sắc lạnh, khiến trái tim ta nhói đau như bị kim chích. Diệu thế này thực khiến ta cảm thấy lạ lẫm.
“Chàng đừng hiểu lầm, chúng ta chỉ là…” Ta lên tiếng định giải thích, nhưng còn chưa nói hết câu, ta đã phải im bặt vì ánh mắt sắc như dao của chàng. Ánh mắt chàng hiện rõ sự chán ghét. Dường như mỗi từ ta nói ra đều khiến chàng bực bội. Cổ họng ta nghẹn đặc, đắng ngắt chẳng thể nói thêm gì.
“Chúng ta? À đúng rồi, ta quên mất là vẫn còn có nàng, thiên kim tiểu thư phủ Thừa Tướng. Ta rất cảm tạ tấu thư mà phụ thân nàng đã đưa lên, cũng cảm ơn ‘chân tướng’ mà nàng đã nói ra. Bây giờ nhờ ơn lớn của hai cha con nàng, ta cuối cùng đã có thể thảnh thơi nhàn rỗi một cách quang minh chính đại, không cần phải ngày ngày lên buổi triều sớm nữa.”
Chân tướng gì chứ? Tấu thư nào cơ? Diệu đang nói gì vậy? ánh mắt chàng nhìn ta sao lại lạnh lùng như thế? Lạnh đến mức đáng sợ.
“Ngay lúc đó ta đã định đi tìm chàng, thế nhưng phụ thân không cho ta bước chân ra khỏi phủ nửa bước.” Sắc mặt Diệu lúc này rất đáng sợ, ta bất giác cảm thấy sợ hãi, thấp giọng rồi dần im bặt.
“Không cần nói nữa, nhìn thêm nàng lần nào ta lại thấy khó chịu thêm lần đấy. Hoặc có lẽ ta chính là một người nham hiểm, giảo hoạt, hại người vô số, cho nên không thể ở bên cạnh những chính nhân quân tử, trung với nước hiếu với dân như các vị. Vậy nên, Ngọc tiểu thư, xin nàng đừng có đưa ra bộ mặt uất ức, đáng thương đó nữa, ta cảm thấy rất buồn nôn!” Chàng mỉm cười đầy chế giễu.
Trái tim ta dường như tan vỡ thành nhiều mảnh! Có cảm giác nỗi đau đó như cây chùy đầy gai nhọn chà lên da thịt mỏng manh, đau đớn chẳng khác gì bị lăng trì xử tử. Những ngày gần đây, ta mỗi ngày đều nghĩ cách trốn ra ngoài, chỉ muốn gặp chàng dù chỉ một lần. Ta luôn tự hỏi liệu chàng có nhớ mình không, trong tâm trí ta lúc nào cũng ngập tràn nụ cười hồ li giảo hoạt của chàng. Thế nhưng nghĩ nhiều như vậy cũng chẳng bao giờ ngờ được, lúc gặp lại nhau, chàng đã căm ghét ta đến thế. Ánh mắt chàng nhìn ta đầy khinh bỉ, rõ ràng đến mức chẳng chút che đậy.
Vì chàng không được làm Thái tử, vì phụ thân ta thừa nước đục thả câu, gió chiều nào xoay chiều ấy, cho nên chàng chuyển sang thù ghét ta sao? Ta đáp lại chàng bằng ánh mắt căm giận. Ta uất ức, đáng thương thì đã sao, nét mặt uất ức của ta khiến chàng cảm thấy buồn nôn, vậy thì chàng cứ nôn cho đến chết.
Ta Ngọc Phiến Nhi từ khi nào lại phải hạ giọng yếu mềm như vậy? uất ức thì uất ức, buồn bã thì buồn bã. Đối với ta chàng chỉ là một con hồ li vô tình vô nghĩa. Chàng không làm Vương gia gì đó cũng mặc, chàng vui vẻ hay buồn bã cũng xong, chàng bị đám quan viên xấu xa trong triều đình ức hiếp cũng đành, tất cả đều chẳng còn liên quan đến ta nữa. Tại sao ta cứ phải ngày ngày nghĩ đủ mọi cách để nghe ngóng tình hình của chàng, tại sao phải mạo hiểm bị phụ thân trách mắng vẫn muốn tìm cách trốn ra ngoài, đến phủ Tần vương? Là do ta thích chàng, nên chàng có thể chà đạp ta vậy sao… Ta nhíu chặt đôi mày, cong miệng, thầm mắng chàng một trận.
“Diệp, chúng ta đi! Ngài ấy cũng biết tự lượng sức mình đấy. Biết rằng không xứng đáng được ở bên những người như chúng ta.” Ta bực bội nói, sau đó nắm tay Diệp. Khoảnh khắc