Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342174

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.

sinh, cái gì mà học hành tầm thường?
Biết bức tranh do Diệu vẽ, ta bỗng thấy hứng thú liền bước lại gần hơn, nhìn ngắm thật kĩ bức tranh trước mặt.
Nhẹ như xác ve, trắng như tuyết.
Mỏng tựa sợi tơ, lặng vô thanh.
Đây chính là loại giấy Tuyên có vân nổi tiếng tại huyện Kinh, cho dù nị người ta vò nát, bức tranh vẫn không mất đi vẻ cao quý. Nét mực đậm nhạt hào sảng in lại trên mặt giấy, vô cùng trác tuyệt! Sông núi biến sắc trong bức tranh, mây trắng nước trong thế nhưng dù cho cảnh tượng có hùng vĩ, mỹ lệ đến đây vẫn chẳng thể che đi được khí thế ngút trời phượng hoàng tung cánh. Giang sơn vạn lí, tất cả đều nằm dưới đôi cánh to lớn của chú phượng hoàng này. Ngay đến ta, một người chẳng mấy hiểu biết về thư họa mà khi ngắm kĩ, lồng ngự bất giác hừng hực hào khí. Đó là niềm kiêu hãnh cùng khí chất cao quý của một người trên vạn người, không chút tầm thường.
Nam Dung Diệu, không ngờ lại có thể vẽ một con chim lớn có khí chất như vậy. Thế nhưng không hiểu sao chàng lại vứt nó đi? Ta nhìn sang chỗ Vương công tử. Từ khi nhìn thấy bức tranh này đến giờ, hắn cứ ngây người, chỉ còn thiếu mỗi việc nước miếng chảy ròng ròng ra thôi.
“Bức tranh này ngài định bán thế nào?”
“Đây là bảo bối chấn tiệm của chúng ta, ngàn vàng không đổi.”
“Thực sự không bán?”
“Không bán.”
Nhân lúc bọn họ đang mặc cả giá tiền, ta vội vã quay người bước nhanh về phía ngoại thành Trường An. Trời cũng đã muộn, ta phải nhanh chân lên mới được, trong lòng ta lúc này vô cùng thấp thỏm bất an,
Một áng mây vắt ngang trời, ngăn lại ánh nắng chói chang của mặt trời. Ta đi bộ cả đoạn đường, bóng dài in dưới mặt đất nhấp nhô liên tục. Những con đường trước mặt đan xen chẳng khác nào một tấm lưới. Ta bắt đầu rảo bước nhanh hơn về phía khu rừng ở vùng ngoại ô. Lúc gần đến nơi, sắc trời chuyển muộn, ánh hoàng hôn vàng rực đang phủ ngập cả tòa thành Trường An, khiến cho mọi cảnh vật đều trở nên tuyệt tác.
Đây chính là thành Trường An trong buổi hoàng hôn đó sao? Ta bất chợt có cảm giác xa lạ. Những áng mây là mang theo màu vàng sậm của hoàng hôn, mỹ lệ khác thường. Không khí vẫn nóng bức, oi ả, chẳng có lấy bất cứ ngọn gió nào. Trong đầu ta lại hiện lên bức tranh phượng hoàng vạn lí mà Diệu đã vẽ, nhìn về chân trời phía xa, ta đột nhiên cảm thấy, thực ra chàng cũng giống như tòa thành Trường An này vậy… ta thật chẳng thể nào hiểu thấu được chàng.






Phượng Hoàng Tung Cánh Vạn Lí Bay
Khi ta đến được khu rừng ở ngoại thành Trường An, mặt trời đã lặn, bầu trời đen sậm, ánh trăng lặng lẽ mà dịu dàng.
“Đi cả ngày trời, chẳng thấy bóng ma nào hết, lẽ nào gương Âm Dương chết tiệt đó lửa bản cô nương?” Ta tức giận đưa lời mắng nhiếc rồi bực bội đá bay hòn đá dưới chân. Nhìn khu rừng rậm rạp trước mặt, trong lòng ta bắt đầu thấy sợ.
“Xem ra những hình ảnh hiện lên trong gương Âm Dương không phải là thật, nơi này âm u hoang vắng thế, hai người họ làm sao có thể chạy tới nơi này đánh nhau? Đúng là đã khiến ta lo lắng thừa.” Ta tự trấn an bản thân. Khu rừng lúc này chìm trong yên tĩnh, chỉ nghe bên tai tiếng nước chảy róc rách, thi thoảng vang lên tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng rắn rết bò trên cỏ, tạo ra những tiếng cọ sát khe khẽ. Ta nhíu chặt đôi mày, vô cùng cảnh giác nghe ngóng động tĩnh xung quanh. Gió nhẹ thổi qua từng cành cây tán lá xạc xào, như thể ma quỷ lởn vởn đâu đây. Trái tim ta đập cuồng loạn vì sợ hãi, cực kỳ hoang mang!
Đúng vào lúc ta đang định bỏ chạy, thì một tiếng tiêu vọng tới, trầm lắng mà xuyến xao.
“Thời gian ấy nàng đã chịu khổ nhiều. Diệu… hắn có làm khó nàng không?” Diệp khẽ hỏi, nhưng ta chỉ ngẩng đầu nhìn hắn đầy ngạc nhiên. Hắn không nghĩ ta bị Diệu bắt cóc đấy chứ?
“Chàng đối xử với ta rất tốt, nếu không có chàng, chắc là ta đã chết hàng trăm lần rồi. Không dám để Thái tử điện hạ lo lắng.” Ta lạnh lùng đáp. Sắc mặt Diệp đột nhiên sầm xuống, nhưng rất nhanh sau đó đã rở lại bình thường, thế nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ta vẫn nhìn ra được nỗi đau khổ, nghi hoặc mà nhẫn nhịn trong đôi mắt hắn.
“Nửa đêm nửa hôm ngươi chạy tới đây thổi khúc nhạc vớ vẩn đó làm gì? Hay là, ngươi cùng ta đến phố Tây Trường An chơi đi!” Ta nhẹ chớp đôi mắt, kéo tay Diệp bước đi.
“Khúc nhạc “Trường tương tư” là khúc hát mà mẫu thân ta thích nhất. Không hiểu sao, lúc nãy ta thấy nó rất hay, nên không để tâm đến trời đã muộn mà tấu lên bài này.” Diệp bình thản đáp, giọng điệu chậm rãi. Vừa nhắc đến mẫu thân Diệp, trái tim ta đột nhiên đau nhói, hình như cũng không còn cảm giác oán trách Diệp vì ngôi vị Thái tử mà hại Diệu buồn lòng, khổ sở nữa.
“Hãy nói những chuyện vui vẻ hơn đi, ta vẫn còn chưa chúc mừng ngài đã lên làm Thái tử.”
“Thật sao? Ta tưởng nàng còn định lên tiếng bênh vực cho hắn.” Diệp lạnh lùng nói. Nhưng lời Diệp vừa dứt ta đột ngột lặng người, ngậm miệng, không nói thêm gì. Hai huynh đệ họ có phải kiếp trước đã nợ nhau? Tại sao người này vừa nhắc đến người kia là miệng lại tràn đầy căm phẫn?
“hãy