Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2162 lượt.

…” Ta nhìn Diệu đau đớn quay gót, nước mắt bất giác giàn giụa cả khuôn mặt, muốn gượng dậy nhưng mới cử động nhẹ vết thương đã trào máu hé miệng. Ta nằm trong vòng tay Diệp nhìn bóng Diệu từ từ khuất xa, tan vào màu đen thâm của rừng, trái tim ta giây phút dần nặng nề trĩu nặng!
“Để ta đưa nàng đi gặp đại phu.” Diệp dứt lời liền bế bổng ta lên.
“Chỉ là vết thương ngoài da, ta không sao đâu.” Ta quen rồi, đây cũng không phải lần đầu bị thương, Ngọc Phiến Nhi, mày đã quen với việc này từ lâu rồi.
“Nàng bị thương đến mức này mà còn nói là không sao? Nam Cung Diệu, ta nhất định sẽ không tha cho hắn!”
Ta nép mặt vào lồng ngực Diệp, nghe tiếng trái tim hắn đập dần bên tai. Chẳng qua chỉ là vết thương nhỏ ở vai, cho dù vết thương có nặng hơn ta vẫn có thể chịu đựng. Thế nhưng, rõ ràng trái tim ta đã tê dại từ lâu, sao giờ vẫn lại cảm thấy đau đớn đến vậy?
“Lần sau… không cho phép nàng làm như vậy nữa. Hắn vốn không thể làm ta bị thương được, thế nên không cho phép nàng đỡ kiếm thay ta.” Giọng Diệp vang lên bên tai. Nằm trong vòng tay vững chãi của Diệp, không thấy được nét mặt của hắn, nhưng ta vẫn dễ dàng cảm nhận Diệp đã hạ quyết tâm. Ta đau đớn đến mức chẳng còn hơi sức đâu để mà thanh minh, đành nằm im trong lòng hắn.
“ma đầu sát nhân, ngươi nhìn xem, có đom đóm đấy!”
Giữa màn đêm tối đen như mực, không hiểu từ đâu vô số đom đóm bay qua bay lại nhấp nhành phát sáng khắp muôn nơi.
“Đẹp quá!” Trước kia ta đã từng đi bắt đom đóm, từng chọc ổ kiến, giờ bất chợt nhìn thấy ánh sáng xanh đẹp đẽ quen thuộc, nỗi sầu muộn trong lòng ta tức thì nguôi đi vài phần.
“Nàng thích đom đóm sao?” Diệp đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu im lặng nhìn những ‘ngôi sao’ đang chuyển động không ngừng xung quanh chúng ta.
“Ta cũng rất thích chúng!” Ngài nhẹ nhàng nói tiếp, giọng điệu dịu dàng như tiếng suối nhẹ êm, mềm mại nhưng lại ẩn chứa nỗi sầu thương sâu không thấy đáy.
“Đom đóm đầu thu bên trăng lạnh. Vén rèm thỏ thẻ bắt chúng chơi. Chân trời sắc đêm thêm quạnh quẽ. Ngưu Lang Chức Nữ biết tìm đâu.
Nhớ hồi nhỏ, mẫu thân vẫn thường bế ta ngồi trong hoa viên, dạy ta từng câu thơ một. tiếc thay, đến khi tận mắt thấy những con đom đóm này, ta lại phải lên đường ra biên quan giữ thành, rồi mẫu thân… không còn ở bên cạnh.”
“Diệp…” Trong bóng đêm, ta không nhìn rõ được khuôn mặt hắn. Những con đom đóm đỏ, vàng, xanh vẫn không ngừng bay lượn giữa không trung. Thì ra, hắn chưa từng quên nỗi đau khi mất đi người thân yêu nhất.
“Phiến Nhi, ta có món quà muốn tặng nàng.” Diệp nhẹ nhàng đặt ta xuống. Còn chưa kịp định thần, hắn đã đứng cách xa ta gần một trượng. Ta thấy hắn tay cầm chiếc tiêu, thân hình nhanh tựa gió, bay lượn xung quanh, y phục bay bay phiêu lãng. Chỉ bằng vài chiêu đơn giản, ánh sáng nhanh chóng vụt tắt.
Trong bóng đêm vô tận, bàn tay Diệp chính là đốm sáng duy nhất, ánh sáng lấp lánh, lúc sáng lúc tối.
“Chuyện đời tất cả vốn cuồng điên. Lật tay thấy gió đóng tay mất. Vương hầu bá nghiệp chỉ như mộng Hồng nhan tri kỉ thực vô ngần Nhìn đỏ thành xanh bại thành thắng Mỉm cười gấp quạt cười chúng sinh Quay đầu giang sơn nặng mấy nỗi Người đẹp nơi nào cười gió xuân?”
Chiếc tiên của Diệp nhẹ lướt trong làn gió, mỗi lần hắn đọc một câu thơ, hắn lại thổi lên những giai điệu khác nhau. Diệp coi chiếc tiêu kia là bút, đom đóm là mực, bầu trời đêm là giấy, đợi khi ngài đọc tới câu sau cùng của bài thơ, những con đom đóm trong ống tiêu đều đã được thả ra hết. Ta lặng người đứng nhìn đom đóm trên bầu trời, lấp lánh đủ màu, sáng rực như sao, tạo thành một bức thư pháp tuyệt vời trong đêm. Ta biết mấy chữ đó, đấy chính là tên của ta. Diệp đã dùng vô số đom đóm viết thành chữ Ngọc Phiến Nhi trên không trung, từng chữ, từng chữ, trông đẹp đến vô ngần. Rồi đom đóm bay đi, thế nhưng vẻ đẹp trong khoảnh khắc đó thực sự khiến con người ta cả đời không thể nào quên được.
“Đối với ta, tên của nàng cũng giống như ánh sáng duy nhất trong màn đêm đen tối.” Diệp thì thầm lên tiếng, ta nắm chặt bàn tay, chặt đến mức móng tay nghiến cả vào da thịt. Có cô nương nào mà không thích lãng mạn, thế nhưng với một kẻ ăn mày như ta, làm sao dám mơ mộng đến những điều đó? Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên trong đời có người làm chuyện lãng mạn, vui vẻ thế này cho ta. Diệp bình thường ít nói ít cười, đêm nay lại tặng ta một dải ngân hà tuyệt đẹp là vậy. ta từ từ ngẩng đầu, tức thì nhìn thấy ánh mắt ngài tràn đầy kì vọng và dịu dàng, trái tim ta cũng dần ấm áp hẳn lên.
“Ta không biết cách làm phụ nữ vui vẻ, thế nhưng ta không muốn nàng buồn bã vì hắn ta. Ta chỉ muốn chứng minh cho nàng thấy, những gì Diệu có thể làm cho nàng thì ta cũng sẽ làm được. địa vị, quyền thế, tất cả đều không quan trọng, từ trước đến nay, ta chỉ muốn tìm một người có thể cùng mình ngắm đom đóm mà thôi.”
“Sau này, sẽ có rất nhiều người nguyện lòng ở bên ngài cùng ngắm đom đóm…” Ta lắp ba lắp bắp lên tiếng. Ý tứ của hắn quá rõ ràng, ta dù ngốc đến đâu cũng biết hắn đang định ám chỉ điều gì. Ta rất hân hoan vì có một người đàn ông nắm giữ tất c