Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3207 lượt.
tay chợt lóe, đặt tại trên cổ Hiên Viên Triệt.
Sát khí vùn vụt như thực chất, khiến ngọn đèn dầu trong phòng cũng mờ đi.
Trái lại Hiên Viên Triệt vẻ mặt bình tĩnh, nắm trong tay chén trà, cũng không thèm nhìn trường kiếm trên cổ một cái, nhàn nhã tự tại uống trà.
“Lấy giải dược ra đây, không lão phu giết ngươi.” Khuôn mặt dữ tợn như muốn giết người, nộ khí xung thiên.
“Có Phật Lạc Hoa trong tay, còn có cái gì không giải được.” Hiên Viên Triệt chậm rì rì buông chén trà trong tay, thản nhiên ngẩng đầu nhìn con người vẻ mặt sát khí trước mắt.
Nhưng thấy Phỉ Thành Liệt vẻ mặt xanh lét, không nói được câu nào ra hồn, vừa nghe thấy vậy, cặp mắt kia như muốn phun hỏa, bộ dạng dữ tợn như muốn đem Hiên Viên Triệt lột da rút gân.
“Lấy ra.” Phỉ Thành Liệt hai mắt đỏ sậm, kiếm trong tay căng thẳng, cứa một phát vào cổ Hiên Viên Triệt.
Phật Lạc Hoa, cư nhiên còn dám nói đến Phật Lạc Hoa. Đó là một cây hoa độc, một cây hoa lấy đi sinh mệnh của con trai hắn.
Hắc tiểu tử này, là hắn, cư nhiên là hắn, hóa ra hết thảy đều là âm mưu.
Nghiến răng ken két, Phỉ Thành Liệt hai mắt đều muốn phun huyết, ngay từ đầu hắc tiểu tử này đã tính kế với hắn.
Phỉ hán chủ bình tĩnh, ta chết cũng không quan trọng, nhưng đứa con ngươi bảy ngày sau, da thịt một tấc một tấc hư thối, gân mạch một tấc một tấc gãy, trải qua bảy tuần bốn mươi chín ngày mới có thể chết, cảm giác đó, chậc chậc..”
Hiên Viên Triệt hơi lắc đầu, tặc tặc lưỡi.
Phỉ Thành Liệt nghe vậy, tâm như muốn nổ tung, tay lại bắt đầu run lên.
Hắn chỉ có một đứa con này, đứa con hắn yêu thương nhất, đứa duy nhất hắn mang ra khỏi Thiên Thần quốc.
Hôm nay, Hậu Kim quốc chủ đưa đến một ít Phật Lạc Hoa nhỏ bằng cái móng tay (ông này kẹt sỉ), cho đứa con Phỉ Nghiêm của hắn ăn, vốn tưởng rằng sẽ tốt lên, nhưng ngược lại lại ngất đi, bất tỉnh nhân sự.
Hắn vốn nghĩ hiệu quả của Phật Lạc Hoa là như thế, ai ngờ hắc tiểu tử này đã phá bĩnh từ bên trong rồi.
Hiên Viên Triệt thấy vậy, ngón tay đẩy trường kiếm của Phỉ Thành Liệt ra, tà tà dựa vào lưng ghế, chậm rãi nhìn Phỉ Thành Liệt nói : “Phật Lạc Hoa, vạn năm mới có một gốc cây, đâu phải tìm ở đâu cũng thấy.”
Dứt lời, hơi nhướng mi lên, vẻ mặt bình thường, nhưng sự xing đẹp tao nhã lại lơ đãng lộ ra ngoài.
Phỉ Thành Liệt vừa nghe, hai hàm răng nghiến chặt, năm ngón tay nắm chặt thành quyền, giữa một mảnh tĩnh lặng, chỉ có vang lên tiếng xương cốt kêu răng rắc.
Hít thở sâu vài lần, Phỉ Thành Liệt đột nhiên vỗ bàn ngồi xuống, trên mặt khôi phục trầm tĩnh, lạnh lùng nhìn Hiên Viên Triệt nói : “Ngươi bảo ta đến rốt cuộc là có chuyện gì?”
Hôm nay, lúc tối, đúng lúc hắn không biết xử lí tình trạng của Phỉ Nghiêm như thế nào, thì trên tảng đá chắn cửa cư nhiên mạc danh kì diệu (khó hiểu, không thể lí giải) xuất hiện một phong thư.
Phong thư nói rõ chuyện Phỉ Nghiêm dùng một chút Phật Lạc Hoa, chẳng những không tốt lên, ngược lại lại biến thành bộ dạng khó hiểu.
Phật Lạc Hoa, Phật Lạc Hoa cái gì, đó hoàn toàn là giả, là giả.
“Sảng khoái.” Hiên Viên Triệt thấy vậy lạnh lùng cười : “Đây mới là phong phạm của Tây Hán hán chủ.”
“Hãy bớt sàm ngôn đi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì, nói.” Phỉ Thành Liệt sắc mặt xanh đến không thể xanh hơn.
Lăn lộn trên triều đình lâu như vậy, cũng không phải kẻ không hiểu chuyện, hắn cùng hắc tiểu tử này không thù không oán. Đây rõ rành là tính kế hắn, tuyệt đối sẽ không để hắn nhàn tản như vây. Chắc chắn là có chuyện gì bọn họ làm không được, phải nhờ hắn ra mặt.
Nhưng mà, nếu hắn biết, người đối diện hắn là người có huyết cừu (cừu : thù hằn) với hắn – Hiên Viên Triệt, không biết hắn sẽ nghĩ như thế nào.
Hơi vặn vẹo thân mình, Hiên Viên Triệt thực nhàn nhã châm cho mình một chén trà, nhẹ nhành uống một ngụm, chậm rãi nói : “Sớm nên nói thẳng ra như vậy. Tốt. Ta cũng không dài dòng với ngươi, ngươi lấy Bản đồ Tam quốc đến cho ta, ta sẽ tha cho Phỉ Nghiêm một mạng.”
“Cái gì?” Phỉ Thành Liệt vừa nghe Hiên Viên Triệt nói xong, sắc mặt đại biến, đứng bật dậy.
“Ngươi rốt cuộc là ai? Thiên Thần? Trần quốc? Triệu quốc? Ngươi là người của ai?” Sắc mặt Phỉ Thành Liệt toàn bộ vặn vẹo.
Đây đã không còn là ân oán cá nhân, đây là bảo hắn bán đứng quốc gia, bảo hắn làm gian tế.
Hiên Viên Triệt liếc mắt nhìn Phỉ Thành Liệt một cái, lạnh lùng hừ một tiếng : “Xem ra Hán chủ ẩn cư trong Tây Hán vài năm, đầu óc đã bị rỉ sắt hết rồi.”
Bị Hiên Viên Triệt châm chọc, Phỉ Thành Liệt không khỏi cắn chặt răng, chậm rãi ngồi xuống.
Hắn hỏi như vây, ai sẽ trả lời, cho dù nói, nhất định cũng là giả.
“Không được, đổi cái khác.”
“Có thể, ngươi trở về nhặt xác con đi.”
Hiên Viên Triệt uống một ngụm trà, trả lời rõ ràng,
Sắc mặt Phỉ Thành Liệt càng khó coi, đứng bật dậy, nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt. Nếu ánh mắt có thể giết người, Hiên Viên Triệt sớm đã vạn tiến xuyên tâm.
Lưu Nguyệt không hiểu trận thế, điều đó cũng không chứng minh, mấy cái thế trạn bình thường ấy có thể vây trụ