Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3208 lượt.
u.
Giả vờ giả vịt.
“Xứng đáng.” Ném ra hai chữ, Lưu Nguyệt hướng ra ngoài đi nhanh, hôm nay tâm tình nàng tốt lắm.
“Uy, huynh đệ, ngươi cũng quá bất nhân nghĩa đi, như thế nào có thể nói ta là xứng đáng, ta nói……” Thanh âm líu ríu dần dần đi xa, hôm nay, thời tiết quả thật là tốt.
Trầm tĩnh một ngày, ngày thứ hai Lưu Nguyệt đã được ban thưởng yến tiệc hoàng cung.
Đèn đuốc huy hoàng, bóng đêm xuống mà Hậu Kim quốc hoàng cung, ánh sáng làm ra vẻ bất đồng cho thời điểm ban ngày lưu quang tràn đầy màu, càng phát ra mĩ khí nặng hơn.
Không phải ở hoàng cung chính điện, mà là ở bên trong đông cung .
Bạch ngọc vì đường, màu son vì khí, thái tử đông cung tương đương tinh mỹ.
“Lưu ái khanh, đến, đến, uống một ly đi .” Hậu Kim quốc chủ ngồi ở vị trí chủ thượng trên cao, vẻ mặt ý cười hướng Lưu Nguyệt nâng chén.
Lưu Nguyệt cũng không chối từ, chắp hai tay đáp lại.
“Hảo, sảng khoái, không hổ là Lưu phò mã, đến, trước kính ngươi một ly, hôm qua nếu là không có Lưu phò mã ở đấy, thái tử đã có thể nguy hiểm.”
Vẻ mặt sáng lạn tươi cười của bộ binh thượng thư đương nhiệm, cũng chính là ngoại công của thái tử, cha của đương triều hoàng hậu, hướng Lưu Nguyệt cười nói.
Lưu Nguyệt nâng chén, cũng vui không kém.
“Hảo, hảo.” Thần Phi ngồi ở phía trên Lưu Nguyệt, thấy vậy vài vị đại thần khác cũng gật đầu cười khen.
Đông cung thiết yến, không có toàn bộ văn võ bá quan tiếp khách, chính là mấy đại trọng thần, đương triều Thừa tướng, bộ binh thượng thư, Lại bộ thượng thư, tam đại võ tướng.
Chỉ có vài người, nhưng ai cũng là trọng thần của Đông cung Thái tử, ngày sau Thần Phi đăng cơ , sẽ là cột lớn chống đỡ giúp.
Đêm nay yến tiệc, liền như một loại gia yến nhỏ, mở tiệc chiêu đãi một đội người nhỏ này , mà không thể nghi ng, hiện tại Lưu Nguyệt cũng là một người trong đội này.
“Đây là Lưu Nguyệt nên làm.” Lưu Nguyệt tuyệt không kể công.
Hậu Kim quốc chủ nghe lời này vẻ mặt tán thưởng, thật sự là càng xem Lưu Nguyệt càng vừa lòng.
Lập tức cười nói:“Tốt lắm, cứu thái tử một mạng, đây có thể coi là công lớn, bất quá ngươi mới đến, còn không có cái công tích gì, đã muốn quý vì Phò mã, cấp cho ngươi phong quan thêm tước trong lời nói, không chọc người không phải chê, về sau triều thần trên ngươi không tốt , việc này trước hết nhớ kỹ, về sau tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi.”
Lưu Nguyệt nghe vậy lập tức đứng lên nói:“ Điều này ……”
“Lưu tướng quân, không cần chối từ, nơi này đều là người một nhà, công này là phải thưởng, Hậu Kim ta thưởng phạt phân minh, có công tất thưởng, từng có tội tất phạt.” Thái tử Thần Phi một câu đánh gãy lời nói của Lưu Nguyệt, mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt.
“Đúng, chính là ý này.” Một bên Hậu Kim Quốc Thừa tướng cũng cười nhìn Lưu Nguyệt gật gật đầu.
Người trẻ tuổ, biết thức thời, không kể công, không sai, không sai.
Lưu Nguyệt nghe thấy lời nói này, lập tức cũng sẽ không khách khí nói: “Thần khấu tạ hoàng ân.”
“Ha ha, cái này đúng rồi, thế này mới là của tính cách ngươi.” Hậu Kim quốc chủ cười vẻ mặt sung sướng.
Ít lời thiếu ngữ, lạnh như băng, cuồng ngạo, đây mới là Lưu Nguyệt, thiên hạ đệ nhất cao thủ.
Sao có thể không biết tính cách đặc trưng này được
Thần Phi thấy vậy cười cười vỗ tay nhè nhẹ, sau điện một tử y ( áo tím a ) nữ tử, nhẹ nhàng liên bước bưng bầu rượu đi ra, cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng hướng Lưu Nguyệt đi tới.
“Tướng quân, xin mời uống cạn chén này.” Thanh âm mềm nhẹ vang lên, dịu dàng, cơ hồ làm xương cốt người ta mềm nhũn.
Đương nhiên, không tính Lưu Nguyệt trong đó.
Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy lông mao dựng đứng, nhìn cách ăn vận trước mắt, liếc mắt cũng biết được không phải là thị nữ tầm thường, hai má co rúm một chút, rất khó thấy.
Tay đang bưng chén rượu, toàn bộ đổ hết ngay trên không trung.
Thần Phi thấy vậy, nhất thời cười to, nghĩ rằng Lưu Nguyệt bị sắc đẹp hấp dẫn.
Khuôn mặt tuấn mĩ vô song dưới ánh sáng ngọc, càng phát ra vẻ tuấn mĩ thoát tục, mọi người trong đại điện đều bị vẻ đẹp của nàng làm lu mờ.
Thanh quý (thanh tao + quý phái, cái này ta k chắc), độc nhất vô nhị.
Đi theo tiến cung cùng Lưu Nguyệt, lúc này đang chờ ngoài Đông cung đại điện – Đỗ Nhất, đứng từ xa nhìn tình cảnh của Lưu Nguyệt, chậm rãi quay đầu.
Đang nghĩ hôm nay sau khi trở về có nên đi tìm tiền chủ nhân – Hiên Viên Triệt báo cáo một chút.
Chủ nhân mặc nam trang đưa tới vô số ong bướm, giai nhân khuê phòng. Nếu là khôi phục nữ trang, càng không biết phải hấp dẫn bao nhiêu văn thần tuấn hào (ý chỉ mấy anh giai “chất lượng cao”, dù chả bằng Triệt ca nhà mềnh).
Là nam nhân hấp dẫn nữ nhân, làm nữ nhân thu hút nam nhân.
Không biết về sau, tiền chủ nhân của hắn cần phải có trái tim kiên cường cỡ nào mới có thể chống đỡ được lực hấp dẫn như vậy (Nhất ca rõ lo bò trắng răng, người ta còn không có muốn chống đỡ kìa).
Ngẩng đầu nhìn trời, Đỗ Nhất vì tương lai của Hiên Viên Triệt, rơi lệ đồng tình.
“Đến đây, uống một ly, Lưu Nguyệt. Qua bảy ngà