Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3219 lượt.
mịt, xe ngựa biến mất trong đường núi thanh u.
Thân thuyền lay động, xuôi theo dòng nước, không có nước sông vào bên trong.
Nước từ trên núi chảy xuống, sáng lấp lánh, đẹp không sao tả xiết.
Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt ẩn thân mà biến mất, chỉ còn Hậu Kim và Tuyết Thánh hai người đối địch.
Mượn đao giết người, giá họa Giang Đông, Thiên Thần ngồi mát trên vách đá xem diễn.
Hết thảy đều hoàn mỹ như vậy.
Mùa xuân tươi mới, thời gian nhoáng một cái đã qua, đảo mắt đã trôi qua 10 ngày.
Triệu quốc cùng Hậu Kim quốc ở cạnh Tả Vụ thành.
Tả Vụ thành lệ thuộc Triệu quốc, bởi vì những người thường xuyên qua lại giữa Hậu Kim quốc và Triệu quốc đều lui lại nơi này, hai nước cũng nhờ đó mà thương mậu phát triển.
Bởi vậy thị trấn nhỏ này, từ vài năm trước lại trở thành nơi quốc phòng quan trọng, thật là phồn hoa.
Hoa đào đẹp đẽ, dương liễu bay múa.
Trong gió xuân, Tả Vụ thành lại càng phồn hoa.
Tả Vụ thành Nghênh đón tửu lâu (Su : tên tửu lâu. Ta chả biết nghênh đón Hán Việt là gì, ai biết bảo ta nhé), chính là tửu lâu xa hoa nhất Tả Vụ thành. Lúc giữa trưa này, thương nhân từ nam chí bắc hội tụ lại đây, cơ hồ không còn chỗ ngồi.
“Đem lên một bầu rượu.”
“Vâng, khách quan chờ chút.”
“Tiểu nhị, đồ ăn của chúng ta đâu?”
“Đến đây, đến đây…”
Giọng nói của nhiều vùng miền khác nhau, tùy ý bàn tán đàm luận, tiểu nhị không ngừng chạy tới chạy lui, làm Nghênh đón tửu lâu lại càng ầm ĩ.
“Uy, người có nghe nói không? Hậu Kim quốc cùng Tuyết Thánh quốc đối chọi nhau đó.” Trong tiếng nói chuyện rôm rả, không thể thiếu đề tài sôi nổi nhất hiện nay.
“Làm sao mà không biết được. Tuyết Thánh quốc thái tử giết vương Hậu Kim quốc, như thế còn có thể không đối địch sao?” Một hán tử thô lỗ nói tùy tiện, tuyệt không đè nén thanh âm.
Nghe thấy vậy, bên cạnh bàn một thương nhân độ tuổi trung niên, quay đầu sang nói : “Ai nói là Tuyết Thánh quốc thái tử giết? Khi sự việc xảy ra, ta vừa đúng lúc ở thủ đô Hậu Kim mua ít đồ ăn, mọi chuyện ta đều nhìn thấy rành mạch, ta nói cho các ngươi biết…”
“Như thế nào, không phải thái tử Tuyết Thánh quốc giết, nói mau cho mọi người nghe nào.”
Nhất thời, trong tửu lâu, mọi người bị hấp dẫn, dựng lỗ tai lên.
Trong một góc khuất của tửu lâu, bàn bên cạnh cửa sổ, bốn người đang ngồi, ba nam một nữ, nghe vậy cũng buông đũa xuống, rửa tai lắng nghe.
“Biết tân danh chấn thiên hạ, đệ nhất cao thủ Lưu Nguyệt không?” Trung niên nam tử thấy mọi người đều nhìn vào mình, ho khan một tiếng, thần thần bí bí nói.
Sau khi Lưu Nguyệt giết Hậu Kim quốc chủ, Trong khi chạy trốn, trước mặt thái tử Tuyết thánh quốc nhảy xuống vực tự sát, vì không muốn để cho Tuyết thánh quốc thêm phiền toái, để cho thái tử của chúng ta không biết là Tuyết thánh quốc âm thầm ra tay.
Kết quả, ông trời có mắt, làm cho thái tử chúng ta biết chân tướng sự việc.
Cho nên, Lưu Nguyệt là mục tiêu nhỏ, Tuyết thánh quốc lúc này mới là mục tiêu lớn.”
Nam tử tẻ tuổi quơ trong tay chiếc đũa, nói chủ yếu là nước miếng bay tứ tung ( tung phi :-s ).
“Đúng, đúng, ta cũng nghe nói như vậy , cha ta cùng quan coi cổng thành là huynh đệ, cũng được nghe kể một hồi như vậy” Lập tức có người nói tiếp.
“Ân, hình như là có chuyện như vậy thật, ta ở kinh thành của Trần quốc cũng có nghe nói .” Một thương nhân từ Trần quốc tới gật gật đầu, ăn một chút đồ ăn.
“Đúng, đúng, chính là như vậy. . . . . .”
“Là như thế này. . . . . .”
Trong tửu lâu mọi người nhất thời ngươi một câu, ta một câu , nói một mảnh khí thế ngất trời, toàn bộ quay chung quanh chuyện trên.
Duy chỉ có một bàn ở cạnh cửa sổ , ba nam một nữ không có lên tiếng tranh luận giúp vui.
Khi nghe được những lời này, trên mặt đều hiện lên nét cười, bắt đầu khoan thai ( ưu tai du tai ) dùng bữa, một thân thương nhân trang sức, lại không che dấu được khí chất cao quý.
“Có bắt được Thái tử Tuyết Thánh quốc không ?”
“Thoát.”
“Không phải, hình như là nhảy xuống vực .”
“Dù sao vẫn là sống không thấy người, chết không thấy xác , ta xem hơn phân nửa là có thể thoát.”
Chín người mười ý, đâu là thật đâu là giả ? Mỗi người đều phát biểu ý kiến của mình, trong tửu lâu náo nhiệt một mảnh.
“Chạy, hừ, hòa thượng chạy trốn, miếu không chạy được (oan có đầu nợ có chủ), Tuyết thánh quốc ở nơi nào, nghĩ muốn đem việc xấu đã làm giao cho một người gánh vác, không có cửa đâu, chúng ta Hậu Kim quốc tuyệt đối với Tuyết thánh quốc, không thể không đối đầu .”
Một thương nhân Hậu Kim quốc ” phanh” một quyền nện xuống mặt bàn, thần tình phẫn nộ. ( vẻ mặt cực kì tức giận )
“Đúng, đúng, không thể không đối đầu.”
Lập tức, không hề ít người của Hậu Kim quốc ầm ầm hưởng ứng.
Trong tiếng kêu gào , bên kia cửa sổ , lão niên nhân tóc đã điểm bạc, tinh thần cũng rất vui vẻ, sảng khoái , uống một ngụm rượu nhạt, đè thấp thanh âm nói: “Xem ra người trong thiên hạ đều đã biết chuyện .”
** thứ nhất :
ta tự nhận mình tài hèn sức mọn