Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3220 lượt.
ôi Lưu Nguyệt đang định nhảy xuống vách núi, không muốn để “hắn” chết, không muốn.
Không nghĩ rằng, hắn mau, Lưu Nguyệt còn nhanh hơn, Vân Triệu mới xông đến vách núi, Lưu Nguyệt đã lên đến núi, nhào xuống Lễ Phật Nhai (nhai : vực), phía dưới đá ngầm san sát, Lưu Nguyệt…..
“Lưu Nguyệt…..” Hai mắt đột nhiên đỏ rực, Vân Triệu nhảy vội xuống ngựa, vừa rống to một tiếng chạy đến vách núi, vừa nhìn xuống dưới, khuôn mặt lo lắng đột niên thay đổi.
Thân ảnh nhảy lên không, phi nhanh xuống.
Mà ở dưới đó, một chiếc thuyền lớn từ thượng nguồn phi nhanh đến, một người đứng ngạo nghễ ở đầu thuyền, gió thổi vào vạt áo đỏ sậm, bay bay, cực kì lãnh khốc xơ xác tiêu điều.
Hai tay giơ lên cao, bóng người rơi xuống.
Vân Triệu ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.
Thiên Thần Dực vương phi, Mộ Dung Lưu Nguyệt. Ba năm trước đây, chấn kinh thất quốc, chính là Lưu Nguyệt, Mộ Dung Lưu Nguyệt. Nàng cho tới bây giờ cũng chưa hề che dấu thân phận, chính là càng không hề che dấu như thế, lại càng khiến người khác cảm thấy hai người không giống nhau.
Bên môi hiện lên chút cười khổ. Mộ Dung Lưu Nguyệt, Mộ Dung Lưu Nguyệt, hóa ra là nàng.
Phía sau vó ngựa đột nhiên vang lên, hướng về phía hắn.
Tuyết Thánh quốc thái tử – Hách Thương Vân Triệu, chính mình nghĩ rằng sẽ giấu được mọi người, nhưng lại không giấu được Lưu Nguyệt, đến cuối cùng lại lãnh một vố đau từ trong tay nàng.
Cười khổ lắc đầu. Hắn không thể quên, ba năm trước đây, Hiên Viên Triệt trọng thương, cũng có một phần của Tuyết Thánh quốc hắn, Lưu Nguyệt vẫn bất động thanh sắc, cũng là vì muốn trả thù hắn ở đây.
Mưu sát Hậu Kim quốc chủ, cừu hận hoàn mỹ như vậy lại giá họa cho Tuyết Thánh quốc của hắn.
Cái này làm hắn sứt đầu mẻ trán.
Gió xuân cuộn lên. Mùa xuân năm nay thật sự là tốt đẹp đến chết tiệt.
Nước gơn sóng lăn tăn, sương khói lượn lờ.
Giữa cảnh non nước xinh đẹp ấy, hơi nước nhè nhẹ uốn lượn bay lên, tràn ngập khắp thanh sơn nước biếc, một chút mờ mịt, một chút xanh xanh.
Mê mắt nhân, nhu lòng người (Su : Ta cũng muốn dịch ra lắm, nhưng mà k biết dịch kiểu gì cho hay mà k bị lặp từ =.=, ai k hiểu thì comm bên dưới nhé).
Trong khung cảnh trời xanh nước trong, một con thuyền lướt như bay, xâm nhập vào bức tranh tuyệt mỹ này.
“Ha ha ha….” Tiếng cười to như chuông đồng phá tan mặt nước tĩnh lặng, bám vào gió xuân, trong đó là vô số sự đắc ý cùng vui sướng.
“Thật lanh lợi !” Đứng ở đầu thuyền, Hiên Viên Triệt vừa cười vừa ôm lấy Lưu Nguyệt, tay nhéo nhéo cái mũi nàng.
Lúc Lưu Nguyệt còn nhỏ, hắn rất yêu động tác này, hiện tại nàng trưởng thành, hắn vẫn không thay đổi. Lưu Nguyệt ở trong lòng hắn, mặc kệ dù lớn lên thế nào, sự sủng nịch của hắn với nàng cũng không thay đổi.
Nhéo mũi Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt không nhịn được cười ầm ĩ thật lâu, có người suốt ngày đánh nhạn, sáng nay bị nhạn trác mắt (Su : chắc là giống câu “chơi dao có ngày đứt tay”, không chắc).
Nhớ lại khuôn mặt Vân Triệu không ngừng thay đổi đỏ cam vàng lục lam chàm tím (Su : ca là con tắc kè ='>'>'> ), Hiên Viên Triệt liền hết giận (Su : thù dai, ghen lâu =.=).
Lưu Nguyệt nghe vậy quay đầu, khoanh tay trước ngực, giương mi lên, nói : “Không ai hại chúng ta mà còn có thể yên ổn.”
Cực kì ngạo khí, cực kì tự tin.
Hiên Viên Triệt nghe vậy càng cười lớn hơn. Tiểu vương phi của hắn, thật sự làm cho người ta không thể không yêu.
“Nói cho cùng, quân tử trả thù, ba năm chưa muộn, dám đánh chúng ta sẽ phải trả cái giá lớn.” Hai tròng mắt Hiên Viên Triệt chợt lóe.
Nhìn nhau, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt đồng thời ngửa đầu cười to, tiếng cười bay trong không trung, xoay quanh làn nước chảy xuống.
Đi xa vách núi, Hậu Kim – Thần Phi, Tuyết Thánh – Vân Triệu, đã sớm không thấy.
Trời xanh nước trong, thật sự là điều kiện rất thuận lợi.
Con thuyền nhoáng lên một cái, đã đi rất xa.
Bờ biển, đồng cỏ dài thẳng cánh ưng bay (Su : cánh đồng thẳng cánh cò bay ='>'> ), một chiếc xe ngựa loáng thoáng sừng sững ở giữa, đã nhìn thấy Mộ Dung Vô Địch ngồi ngay ngắn ở trên xe.
Hiên Viên Triệt thấy vậy, ôm lấy Lưu Nguyệt, dưới chân khẽ nhún trên mặt thuyền một chút, thân hình bay vào không trung, giống như một con chim lớn (Su : ta tự khen mình rằng ta là đứa đầu óc đen tối ='>'>'> ), ở trên mặt nước đá đá mấy cái, lướt nhẹ qua mặt sông rộng lớn.
Nhanh như phi yến, nhẹ như lục bình.
Xưa có Đạt Ma Tổ Sư vượt sông Dương Tử ( ='>'>'> ), hôm nay, Hiên Viên Triệt lật sóng mà qua.
“Lại cường.” Bị Hiên Viên Triệt ôm vào trong ngực, hai mắt Lưu Nguyệt hiện lên một tia buồn bã.
Mặt nước bắn lên tung tóe, cái này cả đời nàng cũng không làm được.
“Phải bảo vệ tiểu thê tử của ta, há có thể không cố gắng sao?” Hiên Viên Triệt cúi đầu nhìn Lưu Nguyệt, nhợt nhạt cười.
Chứa nhiều tình ý, thâm hàm trong đó, không cần nhiều lời.
Thân hình chợt lóe, Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt tiến vào trong xe ngựa, Mộ Dung Vô Địch lập tức vung mã tiên lên, xe ngựa phi thẳng.
Bụi xe mù