Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3217 lượt.

giao hòa, ở dưới ánh sáng lấp lánh của ngày xuân, tản ra ánh sánh ngọc chói mắt.
Quyền uy tuyệt đối của Hậu Kim quốc.
Con át chủ bài giúp Hậu Kim xưng hùng trong thất quốc.
Tây Hán, ngập chìm trong đại hỏa.
Huyết sắc vẩy ra khắp nơi, Vân Triệu từ lúc hỗn loạn vẫn đứng ở bên ngoài nhìn chăm chú, lúc này, một người nhẹ nhàng đến gần bên tai, nói nhỏ vài câu.
Trong mắt Vân Triệu nhất thời sáng ngời, nụ cười sáng lạn nở rộ trên khuôn mặt méo mó, bầm dập.
Nhìn Lưu Nguyệt một thân sát khí đứng giữa đám người, trong mắt cực kì vui vẻ.
Phất tay với người ở phía sau, thấp giọng phân phó hai câu, chiết phiến trong tay Vân Triệu lay động, lắc mình một cái hòa vào cùng dòng người đang chém chém giết giết.
Chiết phiến trong tay vung lên, chỉ để cho mặt quạt hơi hé ra, lướt qua cổ của mấy người Tây Hán đứng phía trước, huyết sắc vẩy ra, nhanh như lợi kiếm.
Gấp quạt lại, ngay cả một giọt máu tươi cũng không dính vào.
Áo lam bay bay, Vân Triệu thần tình tươi cười đi đến bên cạnh Lưu Nguyệt, vừa vung vẩy chiết phiến, vừa khẽ trở mình, một người cũng không lưu lại mạng.
Sạch sẽ lưu loát, cho dù không bằng Lưu Nguyệt một phát chết tươi, cũng không hề thua kém bao nhiêu.
Thân thủ lợi hại như vậy, nào có giống người mấy ngày trước vì đi tranh giành tình nhân với người ta mà bị đánh đến mặt mũi sưng vêu.
Huyền cầm trong tay khẽ xoay chuyển, trên mặt Lưu Nguyệt hiện lên sự uất giận. Ngón tay giật đứt một dây đàn, dây đàn màu bạc nháy mắt bắn ngược về phía thất đường chủ.
Dây đàn vụt bay, thân như quỷ mị.
Thất đường chủ còn không kịp thấy rõ Lưu Nguyệt đi tới như thế nào, hai cổ tay đột nhiên chợt lạnh, tay đang chém ra, chợt mất đi trọng tâm.
Huyết sắc văng ra bốn phía, ở đó còn có đôi bàn tay tối đen. Thất đường chủ mở mắt nhìn trừng trừng.
Nơi vốn có đôi bàn tay tạo nên thanh danh cho hắn, giờ chỉ còn lại sợi chỉ bạc mỏng manh, đôi tay đứt lìa khỏi cổ tay, trống không.
Rung động trong mắt còn không có hiện lên, trên cổ đã tê rần.
Lưu Nguyệt đã đứng ở phia sau thất đường chủ từ lúc nào, dây đàn trên đầu ngón tay thẳng tắp, từng giọt từng giọt máu nhỏ dần xuống đất.
Mở to mắt, thất đường chủ chậm rãi ngã về phía sau.
Lưu Nguyệt thấy vậy lạnh lùng cười, ném cây huyền cầm đầy máu đi.
“Rất đẹp. Ta biết huynh không hề đơn giản như vậy.” Cầm huyền vừa ném ra, Vân Triệu đã nhanh chóng chạy lại, tươi cười đầy mặt nhìn Lưu Nguyệt. một bên chiết phiến trong tay vung vẩy, người Tây Hán chung quang không thể nào chạm tới người.
Lưu Nguyệt nghe vậy, quay đầu nhìn khuôn mặt tươi cười của Vân Triệu, đột nhiên nhướng mày cười nói : “Phải không ?”
“Giết Tây Hán bằng thuốc độc, ám sát Hậu Kim quốc chủ, không hổ là huynh đệ của ta, có khả năng.” Chiết phiến trong tay vừa lật, vung lên một cái liền ngăn được những mũi kiếm sắc nhọn, Vân Triệu cười nheo mắt lại, thoạt nhìn rất vui vẻ.
“Tây Hán cháy.” Lời nói còn đang phiêu đãng trong không trung, đột nhiên có người kinh hãi kêu lên.
Theo phương hướng ấy nhìn qua đại môn, có thể thấy rõ ràng nơi của Tây Hán, khói đặc cuồn cuộn bốc lên, ánh lửa vàng dưới ánh sáng mặt trời, cực kì chói mắt.
Tây Hán cháy, nháy mắt, những người đang cố chống đỡ trong đại sảnh như bị dội một gáo nước lạnh, đầu mùa xuân tháng ba lại lạnh như trời đông.
Khó trách cứu viện của Tây Hán không có tới, hiện tại xem ra Tây Hán tự thân còn khó bảo toàn.
Là ai? Xuống tay ngoan độc như thế, tâm tư thâm sâu như thế, là ai?
“Thái tử điện hạ, đi mau.” Lục đường chủ thấy tình thế như vậy, trong lòng biết không ổn, nhất thời hô lớn một tiếng, trong đại sảnh, những người có thân thủ tốt nhất, nghe thấy hiệu lệnh đều nhất tề lui đến bên người Thần Phi để bảo vệ, chạy ra bên ngoài.
Mà lục đường chủ nhanh chóng xoay người, không đi ra ngoài cùng Thần Phi mà lại vọt ngược lại chỗ Lưu Nguyệt.
Thần Phi cũng là một nhân vật lợi hại, thấy vậy biết là lục đường đang kéo dài thời gian giúp hắn, trong lòng mặc dù đau, nhưng cũng không quay đầu lại, đi theo người của Tây Hán đi ra ngoài.
Một mảnh giết chóc, hết sức hỗn loạn.






Giữa đại sảnh, Lưu Nguyệt ngẩng đầu liếc nhìn bầu trời đỏ rực.
“Ta đến xem chút náo nhiệt.” Vân Triệu nhìn lướt qua khoảng không ngoài cửa sổ, một màu đỏ rực rỡ, mỹ lệ, lập tức cười tủm tỉm nói với Lưu Nguyệt.
Người của Lưu Nguyệt giết người ở bên trong, vậy hắn sẽ hủy diệt toàn bộ Tây Hán.
Nhất cử lưỡng tiện, thực sự không hề uổng phí công sức.
Lưu Nguyệt nghe vậy cúi đầu nhìn Vân Triệu một cái, trên mặt hiện lên một nụ cười bí hiểm.
Không quan tâm đến đối thủ trong tay, nhanh chóng bay về phía Phiêu Kị tướng quân phủ.
Cả trăm người của Tây Hán cùng lên, giờ đây nhóm áo trắng cũng không cản được, một đám thoát khỏi vòng vây, nhanh như chớp, chạy đến Phiêu Kị tướng quân phủ.
Những người áo trắng bịt mặt vẫn dây dưa cùng người Tây Hán, thấy vậy cũng không đuổi theo, liếc mắt nhìn nhau, lập tức lẩn khuất vào trong rừng cây.
Cảnh xuân tươi đẹ