Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3254 lượt.
hôn, không thể qua loa.”
Phía dưới quần thần lập tức như chết đuối vớ được cọc, liền đồng loạt lên tiếng.
Nhưng nói cũng không khỏi chột dạ, Lưu Nguyệt là Dực Vương phi của bọn hắn, điểm này không chỉ nói văn võ bá quan Thiên Thần quốc bọn họ đã thừa nhận, mặt khác sáu quốc gia kia cũng đã thừa nhận, tứ hôn đã ban, chỉ còn thiếu đại hôn mà thôi, cho dù công chúa của Tuyết Thánh quốc ở đây, có muốn đưa lên vị trí cao, cũng không thể cao hơn Lưu Nguyệt.
Hiên Viên Triệt nghe vậy lạnh lùng nhìn lướt qua quần thần chung quanh, quay đầu trừng mắt nhìn Hiên Viên Dịch, nhướng mày mị mắt: “A?”
Hiên Viên Dịch thấy Hiên Viên Triệt không tin, Lưu Nguyệt lại ở một bên như hổ rình mồi, có một số việc khó mà nói, lập tức cầm tay Hiên Viên Triệt, cười nói: “Bãi triều, bãi triều, việc này ngày mai tính tiếp, hôm nay vương nhi trở về, quả nhân phải mở tiệc ăn mừng.“
Tiếng nói vừa dứt, văn võ bá quan lập tức cao giọng xác nhận, đám người vẻ mặt vui sướng, dưới chân lại nhanh chóng huy động lui xuống, tốc độ cực nhanh, mỗi người trông như đều luyện khinh công.
Toàn thân Lưu Nguyệt lạnh như băng, bọn họ cũng không phải là không trông thấy, sát thần này không thể chọc tức được.
“Đi, đi, Triệt nhi, Nguyệt nhi, đi cùng phụ vương.” Cầm tay Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Dịch kéo Lưu Nguyệt đi lên phía trước, vẻ mặt cao hứng sải bước về hướng hậu cung.
Thấy vậy, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt liếc mắt nhìn nhau một cái, hai người cũng không nói chuyện, hôm nay đoàn tụ, có chuyện gì để nói sau cũng không muộn.
Quần thần tham dự đại yến, không khí vui mừng tận trời.
Trần hoàng hậu thấy vậy cười cười vỗ tay Lưu Nguyệt nói: “Lần này trở về liền đem đại hôn ban cho các ngươi, tiểu ngốc tử từ chỗ chết trở về, không quay về gặp cha mẹ trước, lại chạy đi gặp ngươi trước, nếu không sớm đại hôn, Triệt nhi khẳng định phải oán mẫu hậu là ta đến chết mất.” Dứt lời, cười nhìn Lưu Nguyệt.
“Cám ơn mẫu hậu.” Lưu Nguyệt nghe lời nói tuyệt không khách khí.
Nhóm quý phi ngồi bên cạnh cùng Trần hoàng hậu nhất thời nở nụ cười, Lưu Nguyệt thật đúng là rất thẳng thắn.
“Ngày đại lễ đã định vào cuối tháng, đến lúc đó trước tiên Dực Vương cùng Nguyệt nhi đại hôn, ta nghĩ một ngày sau đó nghênh đón Thất công chúa sắc phong thành thứ phi là tốt nhất, cho dù Tuyết Thánh quốc hùng mạnh hơn, vẫn phải phân chia địa vị rõ ràng, không thể để Nguyệt nhi của chúng ta phải chịu ủy khuất.” Tâm quý phi ngồi bên cạnh cười ngắt lời nói.
“Đúng, đúng, không thể để Nguyệt nhi của chúng ta chịu ủy khuất.” Bên cạnh mấy đại phi tần lập tức tiếp lời nói, vẻ mặt tươi cười lấy lòng.
Mà Lưu Nguyệt vừa nghe lời ấy mặt mày tối sầm lại.
Trần quý phi thấy Lưu Nguyệt trầm mặt, lập tức nhẹ nhàng vỗ tay Lưu Nguyệt, chậm rãi nói: “Nguyệt nhi, Triệt nhi sớm hay muộn cũng sẽ trở thành Thiên Thần vương của chúng ta, phi tần chốn hậu cung sẽ không phải là con số ít, nhưng là, Nguyệt nhi, con lúc đó chính là hoàng hậu, tất nhiên vị trí ấy bất kì kẻ nào cũng không thể lay chuyển.
Trước kia mẫu hậu cũng đã nói qua, quốc gia chi mẫu cần trí tuệ cùng khí độ cường đại, Nguyệt nhi của chúng ta cũng không hề thua kém các hoàng hậu trước của Thiên Thần quốc, Nguyệt nhi con nói có phải hay không?”
Trong lời nói mềm nhẹ mang theo an ủi, mang theo thở dài, cũng mang theo kiêu ngạo.
Lời vừa nói xong, ánh mắt Lưu Nguyệt sắc lạnh thêm hai phần, vẫn không mở miệng nói chuyện.
Ở một góc khác, Đề Đốc Cửu thành nâng giọng, hướng Hiên Viên Triệt cười lớn lấy lòng nói: “Vương gia thật sự là có phúc khí lớn, có Lưu Nguyệt Vương phi xuất sắc là chính phi, lại còn có Thất công chúa của Tuyết Thánh quốc là thứ phi, như vậy thật là phúc khí lớn, chỉ sợ thiên hạ cũng chỉ một mình Dực Vương của chúng ta.” Dứt lời, cảm thấy rất nhiều tiếng cười “ha ha” khen tặng nổi lên.
“Ha ha, đúng, đúng.” Xung quanh quần thần lập tức cùng hưởng ứng, toàn bộ mọi người cực kỳ cao hứng phấn chấn.
Hiên Viên Triệt sắc mặt hòa hoãn vốn đang nâng chén, vừa nghe lời ấy, sắc mặt đột nhiên lạnh lùng, lạnh lùng đảo mắt qua đám quần thần đang ngồi xung quanh, một cỗ gió lạnh nhè nhẹ thổi qua, làm cho người ta cảm thấy toàn thân phát lạnh.
Chung quanh quần thần đang cao hứng phấn chấn, bị ánh mắt của Hiên Viên Triệt chiếu vào, lập tức rùng mình một cái, không khí vui thích lập tức đông cứng lại.
“Triệt nhi.” Thiên Thần vương Hiên Viên Dịch đang cao hứng, thấy vậy không khỏi buông chén, khẽ nhíu mày.
Không để ý đến tiếng kêu của Hiên Viên Dịch, Hiên Viên Triệt vẻ mặt nghiêm túc cùng quyết đoán đứng dậy.
Ánh mắt lạnh như băng đảo qua quần thần phía dưới, từng chữ từng chữ nói: “Một tháng sau đại hôn, các ngươi cứ theo lẽ thường chuẩn bị, phải tổ chức cực kỳ long trọng, bổn vương sẽ cưới vợ của bổn vương là Lưu Nguyệt vương phi, Vương phi duy nhất.”
Năm chữ cuối cùng nhấn mạnh, khắp nơi vang lên âm thanh cực kì rõ ràng truyền đến tai của mỗi người.
Toàn bộ triều đình Thiên Thần quốc, từ