Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3257 lượt.
được lắm, cư nhiên dám uy hiếp Thiên Thần ta.”
Chúng thần trên triều ban đầu kinh ngạc, sau lại nhất thời trầm mặt. Ngạo Vân, Tuyết Thánh, Hậu Kim, Thiên Thần bọn họ không thể trêu vào, cũng không có nghĩa là Nam Tống quốc, bọn họ không thể đụng tới.
“Báo, tám trăm dặm quanh Thủy Quan hỗn chiến.” Không chờ Hiên Viên Triệt lên tiếng, một tiếng nói khác vang lên ngay sau đó.
Mặt mày Hiên Viên Triệt nhất thời nhăn lại, Thủy Quan? Mấy chục vạn hổ quân của hắn trấn thủ ở chỗ nào? Tám trăm dặm hỗn chiến, đã xảy ra chuyện gì?
“Nói.”
“Bẩm vương thượng, Ngạo Vân quốc gửi thư.” Không đợi Hiên Viên Triệt phát lệnh, nhanh chóng mở ra đọc : “Nay biết Thiên Thần Dực vương từ hải ngoại trở về, Ngô Hoàng thật là vui mừng, người tài khó có, không đành lòng bị mất đi, may mắn thay.”
“Ngạo Vân ta và Thiên Thần hai nước hữu hảo, mặc dù là anh chị em cùng cha khác mẹ lại cách ngàn dặm, một lòng tôn kính, muốn kết làm thông gia, nay đặc biệt phái thái tử Độc Cô Dạ cùng ngũ công chúa đi đến cùng Dực vương kết duyên hai nước, tạo nên mối hữu hảo ngàn đời giữa chúng ta.”
Bái thiếp nặng trịch, làm cho đại điện vốn yên tĩnh, nhất thời chỉ còn lại tiếng hít thở.
Độc Cô Dạ. Tay Hiên Viên Triệt ở trong ống tay áo, nắm chặt thành quyền.
“ Tám trăm dặm đưa tới? Đây là tốt…” Hiên Viên Dịch còn chưa nói xong, lập tức nuốt xuống, liếc mắt nhìn Hiên Viên Triệt đang đưa lưng về phía mình.
“Tướng quân Lưu Xuyên mật báo, quân đôi hộ giá của hồi môn, bốn mươi vạn, từ biên quan Ngạo Vân tới biên quan Trần quốc.”
“Cái gì?” Còn chưa nói dứt, Hữu tướng nhảy dựng lên. Quân đội cầu thân bốn mươi vạn, từ nơi đó đến đây cầu thân, chính là…
“Biên quan Trần quốc, chết tiệt !” Hiên Viên Dịch cũng ngồi không yên, Nam Tống mười vạn, bọn họ không để trong mắt, Ngạo Vân quốc bốn mươi vạn, lại….
“Triệt Nhi, này…”
Vung tay lên, mặt Hiên Viên Triệt không chút thay đổi, sắc mặt trầm như nước, lạnh lùng nhìn lướt qua bầu trời trong xanh ngoài điện, trầm giọng nói : “Hoảng cái gì.”
Quần thần có chút bối rối trong điện lập tức yên lặng, mọi người hai mặt nhìn nhau, đây là bực hôn, nhưng tại sao đột nhiên hai nước lại cùng nhau bức hôn, đây là có ý gì?
“Báo, Triệu quốc mở biên quan, ba mươi vạn đại quân Tuyết Thánh quốc tiến vào Triệu quốc, nói rằng mua thêm đồ cưới cho Thất công chúa.”
Hiên Viên Dịch rùng mình một cái, Tuyết Thánh quốc cũng tới đây.
“Lấy cớ, đây là lấy cớ.” Sắc mặt Hữu tướng xanh tái.
Cầu thân, đâu cần nhiều binh mã như vậy. Vụ cầu thân này rõ ràng là lấy cớ, bọn họ liên thủ tấn công Thiên Thần, đây rõ ràng là tấn công Thiên Thần quốc.
“Đúng, lấy cớ, Nam Tống cùng Ngạo Vân là cùng một ruộc.”
“Trời ơi, Trần quốc với Triệu quốc mượn đường, có thể nào hai nước này cũng…” Lời tiếp theo, Binh Bộ Thị Lang cũng không muốn nói nữa.
Ba nước đi đến, hai nước mở đường, còn có Hậu Kim quốc.
Báo, thái tử Ngạo Vân quốc tự mình viết thư, từ tám trăm dặm gửi tới tận tay Dực vương.”
Binh Bộ Thị Lang vừa mới nói xong, một tiếng bẩm báo lại vang lên.
“Mang lên.” Trong mắt Hiên Viên Triệt một mảnh lãnh khốc, Độc Cô Dạ. Ba nước cùng tới, ngoại trừ Độc Cô Dạ còn ai có thể động tay chân.
Gió thu cuộn lên, tất cả mọi tin tức dường như đã được chuẩn bị tốt, cùng nhau hướng về Thiên Thần.
Hôm nay, tất loạn.
Ta là Minh Nguyệt mới gia nhập bang hội, lần đầu edit. mọi người đọc có sai sót gì cho ý kiến để lần sau làm tốt hơn, cảm ơn cả nhà ôm ôm hôn hôn tất cả.
Một nhuyễn thiếp vàng, bên trên chỉ có vài chữ.
Nhân tính là ích kỉ.
Lời vừa nói ra, tất cả quần thần đều nhíu chặt mày lại, chỉ thú một người, này….
“Triệt Nhi, việc này chỉ sợ không phải…” Hiên Viên Dịch ho khan một tiếng chậm rãi mở miệng.
Hiên Viên Triệt không để Hiên Viên Dịch nói hết lời đã vung tay áo lên trực tiếp cắt ngang.
Ánh mắt lạnh như băng, không có tia ấm áp nào chậm rãi quét mắt nhìn khắp xuống các quần thần phía dưới, trong ánh mắt sắc lạnh chợt lóe, trên mặt chỉ còn âm trầm: “Chỉ mới phô trương thanh thế, mà đã bị dọa thành bộ dang thế này, Thiên Thần của ta sao có thể trông mong vào các ngươi sau này phù trợ, giúp ta xưng bá thiên hạ?”
Lời nói ngoan tuyệt, làm cho quần thần đều nhíu mày lại, chí khí cũng không còn, đều trầm mặc xuống.
“Hừ, tam quốc mấy chục vạn quân, nghĩ muốn tấn công Thiên Thần quốc ta, điều binh khiển tướng, xúc tiến quân ngũ, các ngươi nói cho bổn vương, dựa vào cái gì để đánh?”
Thanh âm lạnh như băng, nhưng lại có sự trầm ổn.
Này một tiếng quát xuống quần thần hai bên đều nhìn nhau nhất tề đứng lên,bọn họ vừa rồi nghe tam quốc mấy chục vạn quân tiến đánh Thiên Thần, lấy một địch ba, sao có thể là đối thủ, khiến cho bọn họ càng thêm luống cuống.
Lời này của Dực vương vừa hỏi thực như nhắc nhở bọn họ.
Tuyết Thánh quốc, Ngạo Vân quốc, triều đại Nam Tống quốc.
Triều đại Nam Tông quốc cùng Thiên Thần bọn hắn là giáp nhau, mặt khác hai nước kia muốn tấn công tới đây phải vượt qua Trần quốc và