Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3256 lượt.
Hiên Viên Dịch, cho tới quần thần văn võ quần đồng thời nhất tề sửng sốt.
Vương phi duy nhất, ý tứ này?
Cách ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt một thân hắc hồng cực kỳ nghiêm túc, khóe miệng chậm rãi nhếch lên vẻ tươi cười.
Tay áo bào vung lên, Hiên Viên Triệt đi nhanh lướt qua yến hội, đi tới vị trí Lưu Nguyệt đang ngồi, cổ tay duỗi ra ôm lấy thắt lưng Lưu Nguyệt đứng lên, không chút e ngại hôn hai má Lưu Nguyệt, không cần nhìn bất kì kẻ nào, chỉ chuyên chú nhìn Lưu Nguyệt, chậm rãi nói: “Suốt đời suốt kiếp này, ta chỉ cưới một người ! Chính là Lưu Nguyệt.”
Lời nói theo cơn gió mùa thu bay tản ra bốn phía, truyền tới tất cả mọi chỗ.
Thái giám cung nữ vốn đang bận rộn khắp nơi, quần thần đang đi lại vui đùa, tiếng người trên đài truyền xuống, toàn bộ tĩnh lặng.
Một mảnh yên lặng.
Giờ khắc này, tất cả thanh âm đều không còn, chỉ có tiếng gió thu thổi qua.
Hai mặt nhìn nhau, ngây ra như phỗng.
“Làm bọn họ hoảng sợ.” Lưu Nguyệt nhìn lướt qua đám người vẫn còn ngây ngốc, hướng Hiên Viên Triệt nhếch khóe miệng, không phải chỉ là cưới một mình nàng thôi, tại sao phải ngạc nhiên như vậy?
Một bên quay đầu nhìn Trần hoàng hậu vẫn không phản ứng gì, vừa thản nhiên lại vừa cực kì kiên định nói: “Ta rất keo kiệt, trượng phu của ta chỉ có thể có một mình ta.”
(ôi ! ta thích nhất đoạn này ! dù đoạn sau có lâm li bi đát thế nào ! chỉ cần như thế này là đủ )
Hiên Viên Triệt nghe vậy càng nắm chặt tay Lưu Nguyệt, xoay người hướng Hiên Viên Dịch cùng Trần hoàng hậu vẫn còn ngây ngốc nói: “Phụ vương, mẫu hậu, nhi thần đi đường mệt nhọc, cáo lui trước.” Dứt lời, kéo tay Lưu Nguyệt, nghênh ngang tiêu sái mà đi.
“Điều này, điều này sao. . . . . .”
“Trời! Tại sao mọi chuyện lại có thể như vậy. . . . . .”
“Chỉ cưới một người. . . . . .”
Thân ảnh Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt đều đã chìm vào màn đêm, nhóm quần thần mới bắt đầu có phản ứng, nhất thời một đám như con kiến đang chạy trên lửa, bùng nổ.
Thu Ngân, Ngạn Hổ đi theo Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt rời đi thấyvậy, nhất tề lộ ra một tia thương hại, đáng thương cho đám quần thần, bị dọa.
Ngón tay trắng nõn chạm nhẹ vào cổ ý phục màu lam, chậm rãi mở ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng luồn vào cổ áo, chậm rãi rút ra thúy áo lam khăn mỏng manh, da thịt trắng nõn theo đầu ngón tay di động dần dần lộ ra, trắng nõn mềm mại, sáng bóng mê người.
Kinh sam nhẹ nhàng cởi ra, rơi xuống cổ tay Lưu Nguyệt, lộ ra lớp áo trắng bên trong, đỉnh kiều đẫy đà, nửa kín nửa hở, lại càng mị hoặc, càng quyến rũ.. ( đỉnh kiều là … là … là …là … là … ngực ạ… >”< )
Nhẹ nhàng xoay người, khẽ nâng cái khố bên dưới, đùi phải quỳ gối xuống cạnh giường, cặp đùi trắng nõn lập tức lộ , thon dài mà hữu lực, cái tiết khố lỏng lẻo ở bên hông.
Đưa lưng về phía Hiên Viên Triệt, áo ngoài chảy xuống trên cổ tay.
Áo Lưu Nguyệt rơi xuống tay, giống như bị y phục trói hai tay lại, cọ cọ xát xát như thế nào cũng k cởi được, ngược lại lại giống như càng chặt hơn.
Từ từ cọ xát, vạt áo hoàn toàn rơi xuống dưới, rơi nhưng không hết.
Trong phòng dần dần nóng lên.
Khoé mắt mỉm cười, như gió xuân, ánh mắt mềm mại như nước chảy.
Liếc mắt đưa tình, khóe mắt cong lên, trong khoảng khắc phong tình vạn chúng.
“Rối quá, lại đây hỗ trợ.” Mềm thanh âm, mang theo vô tận yêu mỵ cùng câu dẫn.
“Oanh.” Chóp mũi Hiên Viên Triệt nháy mắt chảy ra hai hàng máu mũi, mặt đỏ như trứng ốp lết.
Một tay che mũi, Hiên Viên Triệt trấn định lại nói: “Trời nóng quá, dễ dàng phát hoả.” Vừa nói một bên thân hình chợt vội vàng đứng dậy, nhảy nhanh xuống giường phóng như bay ra khỏi phòng.
“Ha ha ha…” Lưu Nguyệt thấy vậy ngửa đầu cười to, nhào vào giường cười thành một chuỗi dài.
Hiên Viên Triệt của nàng đúng là rất trong sáng, thuần khiết a, đáng yêu chết mất.
Ngoài phòng, Ngạn Hổ cầm trong tay tin tức truyền đến, nhìn Hiên Viên Triệt vội vàng phóng nhanh hướng băng tuyền (hồ nước lạnh) chạy đi, khẽ xoay người, nhìn Thu Ngân đứng bên cạnh nói: “Hôm nay có nóng đến mức như vậy không?”
Thu Ngân ngẩng đầu nhìn bầu trời, đang nghe tiếng cười to của Lưu Nguyệt từ trong phòng trong truyền đến, rất lạnh tĩnh trầm giọng nói: “Có thể còn nóng tầm một tháng, chờ đến đại hôn vào ngày mốt sẽ không nóng đến như vậy.”
“Vô nghĩa, từ hôm nay đến một tháng sau còn có thể nóng tới khi đó sao.” Ngạn Hổ trừng mắt liếc Thu Ngân một cái, ai có thể nghe nói tháng mười thời tiết nóng nực.
Thu Ngân không để ý tới Ngạn Hổ, hôm nay không nóng, cùng lắm là phải kiên trì đợi tới đại hôn của Vương phi và Vương gia, phỏng chừng cảm thấy năm nay đặc biệt nóng.
Gió thu thổi qua, một vùng vang lên tiếng sàn sạt của ngọn cây.
Gió mát đưa đến, đảo mắt đã có những tia nắng ban mai chiếu xuống.
“Vương nhi, ngươi có ý tứ gì đây? Chỉ cưới một mình Lưu Nguyệt.” Trong cung điện Thiên Thần quốc, Hiên Viên Dịch mặt mày nhăn lại nhìn Hiên Viên Triệt trên mặt v