Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3277 lượt.

vô lực xoay chuyển trời đất.
Hiện tại xem ra, không phải trong lúc đó vô ý cứu nàng, mà là bởi vì biết là nàng, cho nên mới xuất thủ, lẽ nào bởi vì nàng dễ để cho bọn họ doạ nạt?
Không tin.
Suy nghĩ trong lòng chớp động, ngoài miệng lại không nói nhiều, mặt không chút thay đổi cúi đầu nhìn về phía Tiểu Hỉ Thước đưa lên tờ giấy.
Tốt lắm, rất không sai, ghi lại rõ ràng nàng lúc nào dùng dược gì, dược này có bao nhiêu quý, nàng dùng bao nhiêu.
Từng bút từng bút, ghi lại rõ ràng, hơn nữa, phía sau mỗi một tờ đều có dấu vân tay của nàng, lần này cho dù nàng muốn, phỏng chừng cái này sẽ trở thành chứng cứ trước công đường, tìm Hoàng thượng cáo trạng, cũng cần phải có sổ sách căn cứ xác thực đi kèm.






Đòi tiền sao, vậy tất cả dễ xử lý, nàng cũng không hy vọng nợ người ta bất kì ân tình gì, lấy tiền vẫn là biện pháp tốt nhất.
“Đi theo ta, sẽ không để các ngươi thiếu một xu.” Thu hồi hoá đơn trong tay, Lưu Nguyệt xoay người đi ra ngoài cốc.
Nàng ở chỗ này quá lâu rồi, nàng sớm đã chờ không nổi nữa.
“Đi Thiên Thần tìm Hiên Viên Triệt? Ta khuyên ngươi không nên là tốt nhất.” Thanh âm cười khẽ nhàn nhạt, lập tức cắt ngang bước đi của Lưu Nguyệt, làm dừng lại cước bộ.
Mặt mày nghiêm túc, Lưu Nguyệt chậm rãi xoay người, nheo mắt nhìn Vu Phi thong dong, cả người bao phủ bởi một chút sát khí lúc ẩn lúc hiện.
“Quyền lực hay sức mạnh, ngươi có bản lĩnh chống lại thử đi.” Khóe miệng Tiểu Hỉ Thước vểnh lên trời, nói cho Hoa Ngọc Long không thể phản bác.
Hoa Ngọc Long ngay tức khắc quơ nắm tay : “Ngươi có bản lĩnh ngươi…..”
Tai nghe chuyện của mấy người đó nói lại không liên quan gì đến mình, tay Lưu Nguyệt trong tay áo chậm rãi nắm chặt.
Nàng không có nhớ nơi ấy, thế nhưng chẳng qua là một quyển sách cổ, có lẽ chính là một truyền thuyết không gì sánh được từ hàng nghìn năm được kể lại, có lẽ lại là Thiên Phương dạ đàm (Nghìn lẻ một đêm), có lẽ chỉ là có người lấy lông gà làm tiễn (Su : chuyện hoang đường, chắc vậy, ta chỉ dịch được nó như rứa a), lấy một quyển sách muốn nàng phải chùn bước, đem nàng là đứa ngốc?
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Hai mắt hơi trầm xuống, Lưu Nguyệt nhìn chằm chằm Âu Dương Vu Phi bình tĩnh như thường, lạnh lùng nói.
Quyển sách này nếu rơi vào tay người thường, nhất định cũng chỉ là Thiên phương dạ đàm, mà đều không tin tưởng, Ậu Dương Vu Phi này lại nói với nàng, hắn rốt cuộc là ai?
Vỗ vỗ sách cổ trong tay, Âu Dương Vu Phi cong khóe miệng cười nói : “Đọc nghìn quyển sách không bằng đi nghìn dặm đường, không khéo, ta vừa vặn đi qua nơi này, chỉ đơn giản vậy thôi.”
Tự nhiên thoải mái, tựa như nơi hắn đi cũng chỉ là một thành trấn bình thường.
Lưu Nguyệt vừa nghe ngay tức khắc trong mắt trầm xuống, hắn đã từng đi qua?
Không đợi Lưu Nguyệt nói ra, cặp mắt hồ ly của Âu Dương Vu Phi hơi hơi giương lên rồi bằng vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn Lưu Nguyệt nói : “Trước có năm nước tiến đánh thảo phạt, phía sau có bọn họ nhìn chằm chằm như hổ đói, Lưu Nguyệt, ta chắc không cần nhắc nhở ngươi tình cảnh nguy hiểm lúc này của Thiên Thần và Hiên Viên Triệt.
Năm nước, có lẽ hắn có thể chống lại, bọn họ, hắn ngay cả năng lực liều mạng cũng không có.” Nói đến hai chữ bọn họ, Vu Phi vẫy sách cổ trong tay.
“Như vậy đi, ta đã từng cứu một người của bọn họ, được một chút đền đáp của bọn họ, cho ngươi xem, chính ngươi đánh giá một chút thế lực hai bên, rồi quyết định.”
Nói đến đây, Vu Phi tay giơ lên, ném về phía Lưu Nguyệt, đồng thời phía trên có thêm một viên thuốc màu trắng nhỏ như ngón út.
“Ăn đi.”
Lưu Nguyệt không có thắc mắc nhiều, muốn nàng chết, đã không cứu nàng.
So sánh thực lực, tốt, nàng ngược lại muốn nhìn nơi đó có cái tài năng gì.
Không có lời nói dư thừa, Âu Dương Vu Phi từ trong tay áo lấy ra một bình sứ cỡ một ngón tay, sau khi mở ra, thì đổ lên trên mặt đất hai giọt.
Trong suốt óng ánh trơn bóng, vô sắc vô vị, giống như giọt sương ban mai đọc nhất vô nhị.
Giọt sương rơi trên mặt đất, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy trong nháy mắt, lấy Vu Phi trung tâm, tất cả cây cỏ trở nên khô héo.
Bách hoa héo tàn, cỏ cây tàn lụi.
Trùng trùng điệp điệp, cỏ trước ngã xuống, cỏ sau kế tục.
Trên mặt lạnh giá nhanh chóng bắt đầu sợ hãi, Lưu Nguyệt nhìn tình cảnh trước mặt, lần đầu tiên thật sự nói không ra lời.
Đó là một loại xơ xác, đó là một loại gần như cuộn sóng cuồn cuộn quay cuồng hướng về phía trước, đoạt đi hết thảy sinh mệnh rõ ràng như thế, hết thảy sắc xanh.
Nơi đi qua, cây cối cao tới vài chục trượng rất nhanh rụng lá lả tả, lá cây xanh ngắt từ phía chân trời rơi xuống, trong phút chốc, chỉ còn lại thân cây trơ trụi.
Con bướm , ong mật, côn trùng nô đùa giữa bụi hoa kia, dường như gặp phải một bức tường vô hình, đều nhao nhao từ không trung rơi xuống, mất đi tính mệnh.
Phạm vi khô héo càng lúc càng lớn, càng ngày càng rộng.
Gần như nháy mắt, vốn đang thơm ngát hương hoa, bướm bay ong múa thần tiên, hoàn toàn trở thành một mảnh yên ắng như tờ.
Chỗ tầm mắt


Pair of Vintage Old School Fru