Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3282 lượt.
có thể nhìn thấy được, chỉ có hoa cỏ tàn lụi, chỉ có chim bướm diệt gọn, chỉ có dày đặc sự tiêu điều vắng lặng.
Toàn bộ sinh mệnh trong mảnh đất đó, ngay lập tức bị đoạt đi mạng sống, chỉ còn lại sự chết chóc và hoang liêu.
Chỉ là hai giọt nước, trong vòng mười dặm không còn một gốc cây ngọn cỏ, diệt sạch toàn bộ.
Nắm chặt nắm tay, một mảnh lạnh buốt, đó là mồ hôi lạnh.
Độc thật là lợi hại, thật coi thường hết thảy lợi hại, Lưu Nguyệt chậm rãi nhìn lướt qua nơi ấy, một mảnh khô héo, một mảnh vắng lặng.
Nếu như hạ độc này đến Thiên Thần, hạ vào trong hoàng cung….
Lưu Nguyệt rùng mình một cái, tốc độ và sức mạnh như thế, có cái gì có thể chống lại.
Đây vẫn chỉ là bọn họ đền ơn người đã cứu họ một mạng thôi, chỉ là thủ đoạn nhỏ mà thôi, cũng đã lợi hại như vậy, nếu……..
Thiên Thần, Hiên Viên Triệt vậy………..
Chậm rãi nhắm mắt, năng lực như vậy, khó trách có thể khiến mấy nước e ngại như thế, hiện tại bọn họ như thế quả là quá mức người thường.
“Đây chẳng qua là chỉ là bình thường nhất, nơi nào phàm là ai có thân phận đều có, Mộ Dung Lưu Nguyệt, truyền thừa thế lực nghìn năm, điều không phải vô duyên vô cớ.
Đã từng làm bá chủ thiên hạ, nếu có thể nhìn thấy nơi chốn bọn họ xưng hùng xưng bá, họa quốc xưng vương, mà lại không thèm để ý đến bất kì thứ gì, không có gì khiến bọn họ e ngại, là bọn hắn có năng lực thu dọn cục diện, cho nên mới tùy ý thất quốc ở vùng Trung Nguyên tung hoành ngang dọc.
Đây là một loại kiêu ngạo và tự tin tuyệt đối, nó không phải do một người có thể tạo nên, không phải bất kì thế lực nào cũng có thể chống lại được.
“Ta không muốn dược phí của ta không có người trả lại, tam tư.”
Âu Dương Vu Phi vỗ vỗ, tựa vào đại thụ trụi lủi khô khốc phía sau, nhìn Lưu Nguyệt.
Nghe Âu Dương Vu Phi nói, nắm tay Lưu Nguyệt rung động răng rắc, lấy một mặt mà xem mọi mặt, nàng hiểu rõ rồi, khoảng cách của bọn họ, tựa như rất xa.
Giống như một con nhộng hồ điệp, trong hoàn cảnh tồi tệ, không chỉ không có chết đi, trái lại phá kén thành điệp.
Đúng vậy, phá kén thành điệp.
Vốn nên cam chịu số phận, vốn nên thỏa hiệp rẽ theo đường khác, vốn nên hết hi vọng, nhưng sinh mệnh kia chẳng những không bỏ cuộc, trái lại càng đến gần bầu trời hơn.
Kim quang loá mắt, một vùng héo rũ, nhưng mà Lưu Nguyệt đứng sừng sững trên cỏ khô héo, lại tản mát ra sự sắc sảo lờ mờ làm cho người ta không thể nhìn kĩ.
“Đa tạ.” Hít sâu một hơi, Lưu Nguyệt bình tĩnh lại, cúi đầu nói một câu với Vu Phi, xoay người đi đến một phương hướng khác.
Tựa như, thế lực bọn họ rất mạnh, để nàng hiểu rõ ràng rồi, lúc này nàng trở lại bên cạnh Hiên Viên Triệt sẽ chỉ là sẽ chỉ là gánh nặng.
Nàng không thích quyền lực, địa vị vô nghĩa, giang sơn thiên hạ cũng không ở trong mắt nàng.
Trong mắt trong lòng nàng chỉ có một Hiên Viên Triệt, nàng thầm nghĩ muốn thương yêu người này thật nhiều, hai người vui vẻ cùng một chỗ.
Nhưng mà thiên oán nhân đố, càng muốn phá hoại bọn họ, như vậy vì Hiên Viên Triệt và bản thân mình, nàng không thể cũng phải liều mạng đem hết toàn lực tranh giành.
Chim ưng trên bầu trời mênh mông, không thể dây dưa mềm mại như ong bướm, đưa mắt nhìn bầu trời cao vời vợi, nàng nên đọ sức chính là trời cao nghìn dặm này, mà không phải chỉ ở bên cạnh Hiên Viên Triệt nữ nhi tình trường, gia đình nhỏ đánh cờ.
Nàng không phải chim yến tước, nàng cũng không phải mầm tai hoạ, nàng muốn làm hùng ưng, muốn cùng Hiên Viên Triệt cùng nhau tay nắm tay bay lượn trên chín tầng trời.
Cho nên, nàng quyết định rồi.
Thiên hạ này, nàng cũng muốn có một phần.
Song hùng liên thủ, sợ gì sáu nước dòm ngó, uy lực còn lại của Hậu duệ bá chủ nghìn năm?
“Vậy là được rồi, đi vào trong đó chúng ta người còn thì tiền còn…. A, không phải hướng đó.” Tiểu Hỉ Thước líu ríu nhìn Lưu Nguyệt, đang vui mừng vì tìm được người thanh toán tiền, kết quả chỉ thấy Lưu Nguyệt cũng không đi theo hướng mà bọn họ tưởng, không khỏi a một tiếng.
Vu Phi vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười ôn đạm, thấy vậy mặt mày hơi kinh ngạc, nhìn bóng lưng Lưu Nguyệt, trong mắt quang mang chớp động.
Vốn tưởng rằng chưa nghĩ ra nàng từ bỏ việc trở về, không nghĩ tới lại phản tác dụng.
Đưa tay xoa nhẹ mi tâm, Âu Dương Vu Phi đột nhiên cười, phản tác dụng thì phản tác dụng, không hề gì, đúng lúc hắn cũng buồn bực nhàm chán, ngay lập tức giơ tay nói : “Thu dọn, đuổi theo.” Vừa nói vừa nâng bước đi theo Lưu Nguyệt.
Gió thu, nhè nhẹ giá lạnh, nhè nhẹ kiên cường.
Ngày hôm nay phá kén thành điệp, kiên cường độc đoán, không có bất luận kẻ nào ngờ tới ngày sau uy chấn thiên hạ, khuấy động trời đất ra sao.
Đến Nam Tống, đi Triệu quốc, dọc đường không cần Lưu Nguyệt nghe ngóng dò la, tất cả tin tức hiện nay, toàn bộ đều có trong đầu.
Thiên Thần Dực Vương phi rơi xuống vực, sống chết không biết, thái tử hai nước Tuyết Thánh Ngạo Vân bị giữ lại ở Thiên Thần.
Thiên Thần thay vua đổi chúa, tân vương lên ngôi.
Trần quốc dám cả gan hành động ở biên