Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3280 lượt.

thổi qua.
Một đêm thổi đi mây đen đầy trời, thổi bay những bông tuyết nhẹ như lông ngỗng, sắc trời cư nhiên lại có thể trời quang mây tạnh, ánh sáng mặt trời từ tử nhô ra từ giữa áng mây, hiếm thấy vào múa đông lại có ánh mặt trời ấm áp như vậy.
Sắc tuyết tan đi, đại thảo nguyên chỉ còn lại một mảnh khô, cũng nhìn không ra có người đến hay không.
Vì vậy, Lưu Nguyệt chỉ có thể ước đoán phương hướng, đi về phía trước.
Một nhóm bốn người, rất nhanh đi.
” Phía trước có người.” Trên sườn núi cao, Tiểu Hoa nhìn xa xa, tức khắc vẻ mặt hớn hở nói.
Chân trời xanh lam phía trước, tựa như có người chậm rãi di chuyển, khoảng cách quá xa rất khó nhìn rõ, nhưng thật sự có người di chuyển.
“Ta đi hỏi đường.” Nói một đống tiếng dân tộc Hung nô, Tiểu Hỉ Thước ra roi thúc ngựa vọt đi.
Nhiều năm như vậy, vào Nam ra Bắc, học được không ít, ngôn ngữ của tứ phương cũng nói cực thuận.
Lưu Nguyệt thấy vậy cũng không ngăn cản, thúc ngựa bám theo ở phía sau, trên tay không có hệ thống định vị toàn cầu, lạc đường trong đại thảo nguyên hoang vắng, cũng không phái không có khả năng.
Vượt qua đại thảo nguyên nhấp nhô, Lưu Nguyệt không có tới gần đám người xa xa kia, đột nhiên ghìm cương ngựa, Vu Phi bên cạnh cùng khắc cũng ghìm cương dừng ngựa.
Hai người đồng thời ngay lập tức đứng lại, đưa mắt nhìn về phía trước, cẩn thận nhìn.
Chỉ thấy xa xa mây tầng cuồn cuộn bắt đầu khởi động, màu hắc lục mau lẹ bay đến nhanh như gió, cũng không phải một người, cũng không phải một đội buôn, quân binh dân tộc Hung nô kéo dài một phương tối đen như mực, ùn ùn kéo đến.
Mà ở phía trước bọn họ, Tiểu Hỉ Thước tốc độ nhanh nhất, lúc này vẻ mặt tái nhợt quay người vọt về, vừa xua tay hét lớn : “Là quân đội, là quân đội.”
Trên đại thảo nguyên chạm mặt quân đội lớn, không phải chuyện tốt.
Lưu Nguyệt quyết định thật nhanh ghìm cương ngựa, quay đầu đi, chạy gấp về phương hướng khác.
Phía sau Âu Dương Vu Phi và Tiểu Hoa không nói hai lời quay đầu lại, xa xa Tiểu Hỉ Thước vừa điên cuồng hét lên vừa chạy như bay.
Bốn người như lưu tinh cản nguyệt, chạy như bay.
Phía sau, gót sắt hiển hách, kéo dài toàn bộ một phương thảo nguyên đi đến, đằng đằng sát khí, sợ không dưới mấy vạn binh.
Chạy gấp, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã đem quân binh Hung nô đông nghìn nghịt ném đi xa, hành động nhanh chóng, chung quy vẫn không thua kém kị binh.
“Được rồi, được rồi, phía sau không có ai nữa.” Hoa Ngọc Long nhảy xuống lưng ngựa, tai dán trên mặt đất tập trung nghe động tĩnh phía sau, cười meo meo đứng dậy.
“Ngày lạnh như thế vận động một chút thật ấm áp.” Vặn vẹo thân thể, Tiểu Hỉ Thước cũng là vẻ mặt không để bụng.
Xem ra đi theo công tử bọn họ, đem lá gan trui rèn rất tốt rồi.






Lưu Nguyệt cưỡi trên đại mã, quay đầu nhìn bên trái, nghe vậy đột nhiên lạnh lùng nói: “Vậy tiếp tục vận động đi.” Tiếng nói vừa dứt, một mã tiên quất vào con ngựa đang nghỉ tạm trong chốc lát, phóng ngựa điên cuồng chạy về phía trước.
“Có ý gì?” Hoa Ngọc Long ngay tức khắc nhảy dựng lên.
Âu Dương Vu Phi ngồi ở trên ngựa, lúc này quay đầu nhìn phương hướng mà Lưu Nguyệt đang lao tới, đưa tay nhu liễu nhu mi, rất ưu nhã ném một câu: “Chạy sao.”
Cũng thúc ngựa đi theo Lưu Nguyệt phía trước.
Hoa Ngọc Long và Tiểu Hỉ Thước thấy đều nhảy dựng lên, xoay người lên ngựa, ngay bên trái là quân binh Bắc Mục thiết hắc đang đạp đại thảo nguyên mênh mông mà đến.
Lên Trời không cửa, xuống đất không đường.
” Hết………. Hết………. rồi.” Hoa Ngọc Long và Tiểu Hỉ Thước theo sát phía sau đứng trên sườn núi cao, hoảng sợ, run run nói không nên lời.
Dù rằng bọn họ vào Nam ra Bắc nhiều năm như vậy, giờ đây lại như gỗ đá dính trên mặt đất, đây là lần đầu tiên.
Bắc Phong vù vù thổi qua, lưng một mảnh lạnh buốt thấu xương.
Mồ hôi thấm ướt áo.
Không dám di chuyển, cũng không dám làm bậy, càng không dám có bất kì biểu cảm gì.
Một người cũng không ổn, nếu đợi cho bọn họ thật sự vạn tiễn xuyên tâm, dù cho ngươi là Đại La Kim Tiên, cũng không cửa cần y.
Năm ngón tay nắm chặt dây cương, ở giữa một mảnh sát khí sâm nghiêm, giữa nguy hiểm đến mức tận cùng, Lưu Nguyệt đột nhiên trái lại bình tĩnh lại.
Bình tĩnh, một loại bình tĩnh tuyệt đối do trải qua muôn ngàn thử thách mới có được.
Hai tròng mắt nhanh chóng đảo qua chiến trường hai phương bày ra, Lưu Nguyệt rất nhanh tính toán.
Phía tay trái là quân đội Bắc Mục, mặc dù liếc mắt trận thế khổng lồ, nhưng quân đội so với dân tộc Hung nô bên phải ít hơn nhiều.
Mà lúc này, xa xa màu hắc lục trùng trùng điệp điệp mà đến, nàng đứng trên cao nhìn ra xa, nhìn thấy hết thảy quân đội hai phương, Bắc Mục hối hả, dân tộc Hung nô chói lọi.
Con ngươi nhanh chóng chuyển động, xem tình cảnh trước mắt, Lưu Nguyệt trong nháy mắt hiểu rõ, Bắc Mục bị vây, dân tộc Hung nô muốn Bắc Mục.
Mà bọn họ hình như liều chết xông vào trung tâm vòng vây.
“Màn trướng của Thái hậu Bắc Mục, của vương dân tộc Hung nô, hai vương cùng