XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3281 lượt.

quan, Thiên Thần xuất binh xuất binh đánh dẹp, hơn nữa có thái tử Ngạo Vân quốc Độc Cô Dạ và Tuyết Thánh quốc Hách Liên Vân Triệu, khống chế Ngạo Vân quốc và Tuyết Thánh quốc không dám manh động, Nam Tống quốc thấy vậy tự nhiên cũng án binh bất động.
Cùng liên thủ với Hậu Kim có đại cừu với Tuyết Thánh quốc, một lần xuất binh, quét sạch Trần quốc.
Thiên hạ chiến tranh nổi lên bốn phía.
Không hề dừng lại, Lưu Nguyệt nghe hết thảy mọi thứ, để ý hết thảy, mọi loại cảm xúc khó nói thành lời, nhẫn một thời, được một đời, mấy nước vùng Trung Nguyên giao cho Hiên Viên Triệt là được rồi.
Tình cảm yêu mến của hai người, hai người cùng nhau bảo vệ, cùng cuộn lên mưa gió thiên hạ.
Bây giờ, nàng muốn đi làm chuyện quan trọng hơn.
Vô số bồ câu đưa thư trên bầu trời bay tới bay lui như con thoi, trong đó một con, nhưng mang theo tin tức không giống bình thường.
Ta khỏe lắm.
Ba chữ vô cùng đơn giản, nhưng lại mang theo tin tức mà ai đo tha thiết chờ đợi.
“Viu.” Một tiếng mũi tên sắc bén phá không, một con bồ câu đưa tin từ không trung rơi xuống, một người đàn ông vạm vỡ cục cằn, xé thư tín trên bồ câu xuống, nhìn cũng không nhìn ném sang đống lửa bên cạnh, tay chân lanh lẹ bắt đầu mổ bụng bồ câu đưa tin, vừa ngâm nga tiểu khúc.
Đồ ăn, khắp nơi đều có, vẫn là bồ câu ngon nhất.
Giữa đống lửa hừng hực, thư tín vô cùng đơn giản nhưng lại khiến người ta mong ngóng, rất nhanh tàn lụi, chôn vùi.
Hành tung bốn người chưa hề dừng lại, cao cư triều đình trên đích Hiên Viên Triệt như trước cao cư (Su : thực sự là ta cũng chả hiểu nó là cái gì luôn), nhất bộ chi soa, miểu vạn lý chi viễn (Su : cái này chắc là ‘sai một li, đi một dặm’ quá).
Đi lên phía bắc, vượt qua Ngạo Vân quốc, đạp đại thảo nguyên mênh mông mà đi.
Đã không có ngày xuân ấm áp của Nam Tống quốc, càng về phía bắc khí trời càng lạnh như băng, Bắc Phong thổi qua vù vù, xém làm cho người ta lạnh run đóng thành băng.
“Ta không thích nơi này.” Cả người da cừu trắng toát, Vu Phi cau mày phóng ngựa đi trên thảo nguyên mênh mông.
“Ta cũng không cho ngươi đi theo.” Lưu Nguyệt một thân da cừu đỏ rực như lửa, trên đầu đội mũ da cáo cũng đỏ rực, toàn bộ thoạt nhìn giống như là một ngọn lửa, làm tôn lên dung nhan khuynh thành tuyệt diễm, phong tư nổi bật.






Dọc đường không vứt Âu Dương Vu Phi đi được, chỉ có thể để hắn đi theo.
“Trả tiền, ta sẽ không đi cùng nữa.” Tay Vu Phi đút vào trong tay áo, trả lời hùng hồn.
Lưu Nguyệt nghe nói lười để ý tới hắn, để hắn ở sau phía sau cùng Tiểu Hoa và Tiểu Hỉ Thước, huyên thuyên than phiền.
Gió đông vù vù thổi qua, cây cỏ trên đại thảo nguyên phương Bắc héo úa mấy ngày liền, chung quanh mênh mông, không thấy bất kì sức sống nào.
“Đằng trước là biên giới Ngạo Vân quốc, đi về phía trước chính là khu vực của Bác Mục và dân tộc Hung nô.” Nhìn biên thành hùng uy trước mặt, lông mày Vu Phi run rẩy.
Vùng Trung Nguyên, quan ngoại, thống nhất, hợp nhất hai phương hùng mạnh, cho dù dòng họ thần bí ngươi có lợi hại bao nhiêu, ngươi cũng phải cúi đầu xưng thần.
Gió lạnh gào thét, dung nhan khuynh quốc.
Nàng sẽ không trở về cùng đấu với bọn họ, một người chống lại thế lực truyền thừa nghìn năm, châu chấu đá xe mà thôi.
Lưu liên (Su: thực sự thì ta cũng chả biết Lưu liên là cái chi a, sầu riêng với quả lựu, lấy cái nào a?) cứng rắn, bố mày cầm tảng đá đập bể, ta xem ngươi mở ra không.
Đứng trước lực lượng tuyệt đối, tất cả bè lũ phản động đều là cọp giấy.
Bắc Phong lãnh liệt, tuyết rơi nhiều nhẹ như lông ngỗng, nhộn nhịp rơi xuống, cảnh vật chung quanh cực kỳ tồi tệ.
Một tháng, nhóm Lưu Nguyệt tất cả đi sâu vào đại thảo nguyên, ngưng mắt nhìn lại, khắp nơi đều là băng tuyết, khắp nơi đều là ruộng đất trơ trụi.
“Nơi này ta không thích.” Vu Phi lặp đi lặp lại, đi một tháng, không hề nhìn thấy bóng người nào, hắn quả thực thích không nổi.
Không có hé môi, Lưu Nguyệt đột nhiên nhảy xuống, đi tới phía trước cúi người nhìn mảnh đất đầy tuyết trước mắt, mi cau lại.
“Sao, có chuyện?” Vu Phi thấy vậy đang vẻ mặt ngay thẳng, nhìn lướt qua xung quanh, cái gì cũng không có, ngoại trừ tuyết đọng ở rễ; cây cỏ khô.
“Ba ngày trước có người đi qua.” Lưu Nguyệt lạnh lùng nói một câu, xoay người lên ngựa phóng ngựa đi trước, hành văn liền mạch lưu loát.
Vu Phi vô cùng kinh ngạc nhìn Lưu Nguyệt, ba ngày trước có người đi qua?
Hắn không thấy như vậy, chỉ cần bới chút tuyết là có thể nhìn ra?
Nhiều năm như vậy, dấu vết đường phố ngũ hành bát quái, hắn nói đệ nhị, không ai dám nói đệ nhất, hôm nay cư nhiên lại có thể nhìn sai? Ngạc nhiên.
Khêu khêu mi, Âu Dương Vu Phi tiếp tục theo kịp, đã có người đi qua, , như vậy phía trước nhất định có người rồi.
Phía sau, Tiểu Hỉ Thước và Tiểu Hoa liếc nhau, nhìn chằm chằm đám tuyết nửa ngày, cũng không thấy ra vì sao vậy lại thế.
Phóng ngựa chạy gấp, theo dấu vết tuyết để lại mà đi theo, có người đi, phía trước tất có thành trì.
Gió lạnh rét thấu xương, vù vù