Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3285 lượt.
ổi lên, khí thế mạnh mẽ.
“Ngươi là ai?” Hung nô vương thân hình dũng mãnh vẻ mặt giận dữ, sắc mặt xanh xám.
Lướt qua vẻ mặt hung ác của Hung nô vương, Lưu Nguyệt quát lạnh: “Ngươi sẽ biết, đi.” Vừa nói, cổ tay vừa dùng sức trực tiếp buông hai cánh tay của hắn ra, nhưng lại khiến hắn không có sức phản kháng.
Đồng thời trầm giọng nói: “Đến đây.”
Bắc Mục vương năm tuổi đứng bên cạnh Hng nô vương, cũng giật mình, vừa nghe Lưu Nguyệt nói, lập tức xoay xoay túm chặt lấy Lưu Nguyệt, loonnj ngược lên lưng Lưu Nguyệt, đôi tay bị trói chặt gắt gao bám vào cổ Lưu Nguyệt.
Chủy thủ sắc nhọn, chút máu đỏ tươi trào ra, đỏ con mất.
“Buông vương của ta ra.” Đại tướng Hung nô chạy tới, vẻ mặt khó coi.
“Vậy còn phải xem thành ý của các ngươi, đi.” nắm lên Hung nô vương đang nửa ngồi trong vương trướng, Lưu Nguyệt túm về phía trước.
Vương Hung nô dũng mãnh, đứng lên còn cao hơn Lưu Nguyệt một cái đầu, nhìn kĩ thân hình khéo léo lả lướt của nàng.
Nhưng mà, dù khéo léo, nhưng lại khiến hai quân đang giao đấu, lặng im không tiếng động.
Chủy thủ đặt trên cổ Hung nô vương, đi qua nơi nào, quân binh Hung nô lập tức nhường đường, tránh ra tạo thành một con đường cho Lưu Nguyệt.
Giữa thiên quân vạn mã, thân ảnh đỏ rực kia làm người khác sợ hãi.
Bắc Mục vốn đau thương gần chết, lại thấy Lưu Nguyệt từ giữa quân đội Hung nô đi ra, nhất thời mừng rỡ.
Không cần Tiêu thái hậu phân phó, vài tướng lĩnh lao ra trước trân, đi về phía Lưu Nguyệt và tiếp lấy Bắc Mục vương.
Chỉ trong chỗ lát, vốn Hung nô đang chiếm thế thượng phong, tình thế xoay chuyển, trở thành tù nhân.
“Mời Thiền Vu tiễn ai gia một đoạn đường.” Tiêu thái hậu che lụa trắng trước mặt, nhanh chóng chạy lại, dù gì cũng là một nhân vật, chưa kịp xem tình hình con trai, lập tức mở miệng trầm giọng nói, vừa vung tay lên, mấy vạn binh mã Bắc Mục lập tức đứng dậy.
“Tiêu Thừa Anh, tốt, tốt.” Bị Lưu Nguyệt đè cổ, cảm nhận được lực lượng kinh người ở phía sau, Thiền Vu của Hung nô, nghiến răng nghiến lợi cũng không dám không tuân theo.
“Tránh ra.” Lưu Nguyệt thấy vậy bèn túm lấy Hng nô vương lên vương trướng màu vàng của Tiêu thái hậu Bắc Mục, đứng thẳng người, rống to về phía binh sĩ Hung nô phía trước.
VÀi tướng lĩnh phía trước, thấy vậy đồng loạt nhin fveef phía Hung nô vương.
“Tránh ra.” Hung nô vương vẻ mặt xanh mét nhưng rất trực tiếp, hét lớn một tiếng, cũng không làm bất kì chuyện mờ ám gì.
Chúng tộc trên thảo nguyên, trời sinh dũng mãnh, tính cách cực kỳ ngay thẳng phóng khoáng, thắng chính là thắng, thua chính là thua, không có tâm địa lạt mềm buộc chặt.
Hơn mười vạn đại quân trong nháy mắt chừa ra một con đường, Tiêu thái hậu xông lên trước, áp tải Hung nô vương đi về phía trước.
Gót sắt hiển hách, xuyên qua thế trận, thoáng chốc đi ra xa.
Dày công bố trí bao lâu, mới có thể có cơ hội tốt để xâm lược, giữa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim phá hủy tất cả, toàn bộ quân lính Hung nô muốn tức điên lên.
Nhưng lại không có cách nào, chỉ có trơ mắt nhìn vương của mình rơi vào tay địch, đi xa.
Xuyên qua thảo nguyên, vượt qua sông băng.
Một ngày một đêm, nhanh chóng đi qua một trăm dặm.
Chạng vạng ngày thứ hai, xa xa khói bụi cuồn cuộn, vô số binh mã Bắc Mục thiết hắc như cuồng phong mà đến, cứu giá Bắc Mục vương, mà giờ đây đã đi vào trong biên giới Bắc Mục.
Cho dù không có Hung nô vương trong tay, Bắc Mục họ cũng không sợ Hung nô hắn huy động binh mã.
Quân đội dừng chân lập doanh trại, châm lửa cuồng hoan.
Nhiều năm như vậy chưa từng có chiến thắng nào lớn như thế, nên ăn mừng.
Trong bóng đêm, lửa trại rực rỡ đốt khắp núi đồi, giữa lều lớn xa hoa nhất, tất cả đại tướng lần này tới đây đều tụ tập lại.
“Ha ha ha, có bản lĩnh, có bản lĩnh, đến, Khố Tạp Mộc ta kính nữ anh hùng một chén, lần này may mắn mà có ngươi.” Đại tướng đệ nhất Bắc Mục Tiêu thái hậu luôn mang theo bên mình, Khố Tạp Mộc hé ra khuôn mặt đen xì, cười lớn với Lưu Nguyệt đang ngồi bên cạnh Tiêu thái hậu.
Lưu Nguyệt bưng bát lên, cười cười nói: “Nữ anh hùng gì chứ, gọi Lưu Nguyệt được rồi.”
Tất cả mọi người chen nhau kính rượu với Lưu Nguyệt, náo nhiệt cực kỳ.
Trong góc phòng, Âu Dương Vu Phi nhàn nhã ngồi nướng thịt dê, ngắm nghía con dao bóng loáng trong tay, khóe mắt khẽ cong.
Thiêu đao tử này cực mạnh, Lưu Nguyệt uống như thế, xem làm sao thu dọn tàn cục.
“Cay quá, cay quá.” Tiểu Hỉ Thước thấy Lưu Nguyệt uống dễ dàng, cũng bưng chiếc bát trước mặt lên uống một ngụm, ngay lập tức đỏ mặt, điên cuồng lè lưỡi.
“Phô trương.” Hoa Ngọc Long khinh bỉ nhìn Tiểu Hỉ Thước, liếc mắt nhìn Lưu Nguyệt phía trước, hạ giọng nói: “Nàng uống như thế, không sợ vết thương.”
Một đường đi thẳng, Lưu Nguyệt mới chỉ băng bó sơ sơ vết thương trên lưng, thế nhưng bọn họ thấy, toàn bộ tấm lưng đều bị cọ sát phá tan, rất nhiều máu, mặc dù là veets thương ngoài da, nhưng thực sự rất dọa người.
Âu Dương Vu Phi không hề nhìn Lưu Nguyệt, chậm rãi ăn thịt dê