Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343283

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3283 lượt.

, không có thanh âm ầm vang, chỉ có cung tiễn càng kéo căng, chỉ có hai mắt huyết hồng, tất cả binh lực của Bắc Mục, giữa mấy vạn quân binh, nhưng tiếng rống to như vậy, lại tản mát ra sát khí thị huyết, không hề thua kém trước nhuệ khí của mười vạn quân binh Hung nô, trái lại lại càng sâu.
Vương Hung nô nghe vậy ngửa đầu cười sằng sặc, thanh âm mạnh mẽ dữ dằn thấu tận trời cao: “Tốt, bản vương nhìn xem Tiêu thái hậu Bắc Mục ngươi có thể chống đỡ tới khi nào, một.”
“Hai.”
Tiễn ngày càng kéo căng, theo mấy tiếng đếm của Vương Hung nô, lại càng sắc bén hơn.
“Ba.”
Mỹ nữ trên con ngựa điên cách Vương Hung Nô ngày càng gần.
“Bốn.”
Âu Dương Vu Phi dừng ngựa trên sườn núi cao, vô thức nắm chặt dây cương, nhìn Lưu Nguyệt cách Vương hung nô ngày càng gần.
“Năm.”
Vắng lặng không tiếng động, bầu trời phương Bắc gào thét, tạo nên một mảnh sát khí và quyết tuyệt.
“Sáu.”
“Vương, đi an bình, thù sâu như biển của hôm nay, ngày sau mẫu hậu nhất định sẽ đạp phá dân tộc Hung nô, huyết tẩy Hàm Đan thành, báo thù cho ngươi…”
Rống lên thê lương, mang theo vô tận bi thương và hùng tráng.
“Đạp phá dân tộc Hung nô…” Mấy vạn quân binh Hung nô vênh mặt gào thét, sự quyết tuyệt nặng nề và sự căm phẫn thề sống chết, làm rung động chín tầng mây.
Vương Hung nô lại chỉ lạnh lùng cười: “Bảy…” Tay chậm rãi hướng về phái ấu vương Bắc Mục liều chết cắn chặt môi, thực sự không còn khóc thành tiếng.
“Tám…”
Ngựa điên phi nhanh, như gió cuốn mây bay chạy qua trước vương trướng màu vàng của Vương Hng nô, gió nổi mây phun, sự chém giết một mất một còn ngay trong gang tấc.
“Chín…”
Từ chín tàn khốc vừa nói ra, Vương Hung nô tưởng rằng nắm chắc thắng lợi trong tay, trên mặt tươi cười, chậm rãi động thủ.
Tiêu thái hậu Bắc Mục mạnh mẽ giả bộ kiên cường nhưng vẻ mặt đau thương và khóc lóc, hắn sớm đã nhìn thấy rõ ràng, từ mười vừa ra, chắc chắn Bắc Mục sẽ đầu hàng.
Tay giơ lên cao, miệng chậm rãi mở ra, cuối cùng một từ ngậm ở bên mép.
“……….”
Ngay khi tay Vương Hung nô hạ xuống, đại quân lập tức tiến công.
Ngaytrong thời khắc cuối cùng này, thi thể bị ngựa điên kéo đến kia, đột nhiên vùng dậy, một đường chạy đi, nhanh như chớp xuyên qua binh mã Hung nô đông nghìn nghịt.
Biến cố đột nhiên xảy ra, tất cả mọi người không hề phản ứng kịp.
Một mình xông vào trong trận thế, Lưu Nguyệt cũng không ngồi dậy, lợi đao vung lên, phóng như bay về phía Vương Hung nô.
Thân thể lưu loát như một người cá, trong thế trận rậm rạp, xuyên qua khe hở nhanh chóng đi vào, tốc độ cực nhanh, làm cho người ta phải ca ngợi.
“Hộ giá vương thượng.”
Sau khi đờ đẫn trong chốc lát, đại tướng ở phía trước mới phản ứng lại, quân đội chỉnh tề, trong nháy mắt loạn cả lên.
Thân ảnh đỏ rực bay nhanh qua thế trận, lúc này, hàng vạn hàng nghìn mũi tên nhọn đã không còn tác dụng, chỉ còn lại giao phong chém giết với binh mã Bắc Mục trước mặt, mà không phải đánh vào Lưu Nguyệt đơn độc tiến vào thế trận của bọn hắn.
Xa xa ngoài phạm vi của mũi tên, đánh giáp lá cà, ai có thể là đối thủ của Lưu Nguyệt.






Vài cái lên xuống, Lưu Nguyệt đã mở được một đường máu, phóng về phía vương trướng của Hung nô vương đang đứng sừng sững.
Hỏa hồng diệu kim, chớp mắt rồi tới.
Trước vương trướng màu vàng của Hung nô vương, vài tên hộ vệ ngay lập tức liền tỉnh táo lại, hét lớn một tiếng trường thương trong tay đâm về phía Lưu Nguyệt đang phi tới.
Thượng trung hạ, thế tới ba phần, bao vậy phía trên, dưới và giữa của Lưu Nguyệt.
Trong lúc đó, Hung nô vương ngồi trên vương trướng màu vàng kia, cũng biến sắc, bàn tay nhanh chóng chụp về phía Bắc Mục vương bên cạnh, đồng thời, thân hình nhanh chóng lùi ra sau.
Cùng lúc mượn lực vọt tới trước, mũi nhọn lạnh băng đảo qua, trường thương đâm tới phía sau Hung nô vương, bị Lưu Nguyệt một đao khảm thành hai nửa.
Xoay người rơi xuống đất, chủy thủ nhiễm đầy huyết sắc, đặt vững vàng trên cổ Hung nô vương, huyết sắc tí tách rơi xuống, bắn tung tóe khắp một mảnh vắng lặng như tờ.
Phía sau, hơn mười trường thương đã đâm đến phía sau lưng Lưu Nguyệt, gần như đụng tới thịt trên lưng nàng, nhưng không ai có dũng khí làm bậy, tất cả quân binh Hung nô cũng không dám di chuyển nữa.
Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, mau đến mức chỉ như chớp mắt một cái, chỉ như hạt bụi bay qua.
Một thân lửa đỏ, vẻ mặt băng lãnh.
Lưu Nguyệt lạnh lùng đứng bên cạnh Hung nô vương, chủy thủ trong tay chặt chẽ đặt trên cổ hắn, vạt áo trên lưng rách rưới, một mảnh huyết sắc, máu thịt lẫn lộn, nhưng mà hơi thở sắc bén kia, lại khiến người ta giật mình, không dám coi khinh.
Da cừu màu đỏ tung bay trong gió, gió đông khắc nghiệt của phương bắc, thật lạnh, thật mạnh mẽ.
Giữa thiên quân vạn mã, lấy thủ cấp của thượng tướng, dễ như lấy đồ trong túi.
“Thật đẹp.” Giữa một mảnh lặng ngắt, Âu Dương Vu Phi đứng sừng sững nơi xa, đuôi lông mày giơ lên, chậm ãi noói hai chữ, trong măt hiện lên chút tán tụng.
Gió lạnh dần dần n